Thơ anh trà đá vỉa hè
Buổi trưa trời nóng đừng chê nó hèn
Uống trà đá riết thành quen
Thả hồn ngắm cảnh đô thành xa hoa
Thơ anh nức nở khóc òa
Những duyên tình lỡ người ta ngậm ngùi
Rượu say để kiếm niềm vui
Không trăng hoa chẳng cao vời văn chương
Thơ này thơ ở lề đường
Bụi đời phơi nắng phơi sương giang hồ
Trong thơ chỉ có giấc mơ
Nghĩa tình trọn vẹn đừng ngờ vực nhau
Thơ là ký họa đủ màu
Bức tranh cuộc sống chẳng đâu cần tìm
Tình yêu ấp ủ trong tim
Thủy chung son sắt để tình bền lâu
Thơ không bi lụy u sầu
Những lời chân thật ẩn sâu trong lòng
Dù đời là chuỗi long đong
Nhưng luôn rèn giũa tấm lòng thẳng ngay
Thơ như nhật ký hàng ngày
Nó thành một cuốn sổ tay hành trình
Vần thơ như đóa hoa xinh
Mỗi lần hoa nở là tình dâng lên
Thơ này không nổi lềnh bềnh
Không cao siêu, chẳng đề tên vời đời
Chỉ là một cái thú vui
Anh bên chén rượu mỉm cười cùng em.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2005
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét