Mùa hè năm xưa
Phượng hồng tàn úa
Hoa đầy bến sông
Em buồn rười rượi
Nước mắt tuôn dòng
Mùa hè năm xưa
Anh ôm lưu bút
Kỷ niệm học trò
Anh nhìn em khóc
Lòng xót phượng hồng
Cơn mưa rào đổ
Em kéo tay anh
Ta đến bến phà
Nhật ký ướt hết
Mình bỗng mỉm cười
Em nhìn anh mãi
Không hiểu vì sao
Anh nhìn em lại
Chúng mình nhìn nhau
Mình lại mỉm cười
Mùa hè qua nhanh quá
Ve sầu cũng hết kêu
Ta xa nhau từ đó
Bây giờ em nơi đâu
Phượng hồng còn đứng đó
Nơi bến cũ Thủ Thiêm
Anh vẫn thường hay ghé
Nhặt hoa mỗi buổi chiều
Hoàng hôn nào cũng đỏ
Chỉ có Phượng là tàn
Tuổi học trò mơ mộng
Hay là mình đã yêu
Em có biết bao chiều
Anh lang thang trên cảng
Hồn trôi theo con sóng
Thả trôi giống lục bình
Tuổi hồng khép lại
Tình xưa ngây ngô
Phượng hồng tàn hết
Trang vở mực nhòe
Đôi mình cách xa
Chuyện của hôm qua
Ai còn nhớ nữa
Ký ức nhạt nhòa
Một thời thơ dại
Yêu không nên lời
Thì thôi em ơi
Anh đã quên rồi
Em chắc chẳng nhớ
Cái tuổi học trò
Vụng về câu thơ
Hết rồi năm tháng cũ
Anh về lại trường xưa
Tìm lại thầy ngày ấy
Cổng trường đã thay tên
Hết rồi năm tháng cũ
Em giờ cũng theo chồng
Anh vẫn còn mơ mộng
Hồn như cánh Phượng Hồng.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2022
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét