Hè ơi! Sao lại là hè
Mỗi lần hè đến là ve lại sầu
Mưa dầm rả rích đêm thâu
Khơi lên ký ức tình đầu trong ta
Hè này ta đến bến phà
Ngồi trên ghế đá thuở ta bên người
Phượng trong lưu bút còn tươi
Nhưng giờ mỗi đứa phương trời cách xa
Còn đây cũng mấy chiếc phà
Nhưng không thấy khách đi qua lại rồi
Nước sông vẫn chẳng ngừng trôi
Chỉ là người cũ đi rồi còn đâu
Qua sông đã có chiếc cầu
Mai đây chẳng có ai đâu nhớ phà
Ai còn nhớ đến tình ta
Nhớ về hoa Phượng bến phà hôm nao
Vở đây lưu bút ngày nào
Mực còn ghi những khát khao một thời
Phượng khô màu vẫn còn tươi
Như tình ta đã một thời trao nhau.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2009
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét