Thứ Ba, 23 tháng 6, 2026

TUYỆT TÌNH CA

 

Tình kia nay đã biệt ly

Những ngày tháng ấy còn gì trong ta

Người còn có nhớ về ta

Nhớ về những lúc có ta bên người

Lòng ta luôn nhớ đến người

Nhớ những tình cảm của người trao ta

Nhớ người ta lại trách ta

Trách mình đã khiến tình ta phải buồn

Tại ta đánh mất người thương

Tại ta người phải đêm trường khổ đau

Bây giờ ta đã lạc nhau

Hai ta ôm một nỗi đau suốt đời

Ta đâu có dám giận người

Bởi vì ta biết lòng người thương ta

Biết người rất hiểu lòng ta

Thanh xuân người đã trao ta nửa đời

Tình ta cũng đã trao người

Ta không dan giối với người một câu

Tiếc rằng ta có nỗi đau

Ta không chia sẻ nỗi đau với người

Bởi vì ta rất thương người

Ta lo người khổ vì người thương ta

Nhưng người lại hiểu lầm ta

Người đã thầm trách ta là vô tâm

Chúng ta tình nghĩa nhiều năm

Ta luôn khắc cốt ghi tâm tình người

Đắng cay ta chỉ than trời

Không dám bày tỏ với người ta thương

Sợ người lo lắng mà buồn

Sợ người suy nghĩ tổn thương đến người

Ta đành nuốt lệ ngậm ngùi

Mình làm mình chịu kệ đời đẩy đưa

Nhớ người ta chỉ làm thơ

Những dòng tin nhắn ta lưu mỗi ngày

Mình ta ngậm đắng nuốt cay

Chỉ mong người có tháng ngày bình an

Đời ta nó quá gian nan

Công danh lận đận, việc làm lông bông

Nhiều khi ta cũng nản lòng

Nhưng thương người lắm nên không sợ gì

Ta không ngần ngại việc chi

Tất cả hy vọng dồn về người thương

Chỉ mong trời nhủ lòng thương

Ta qua gian khổ về bên cạnh người

Qua bao tháng rộng năm dài

Ta cũng sắp đạt đến ngày thành công

Nhưng người vì chút hiểu lầm

Người đành cắt đứt chuyện tình chúng ta

Đúng là oan trái thật mà

Vì sao duyên nợ chúng ta thế này

Chỉ còn lại những đắng cay

Chỉ còn ta với tháng ngày lang thang

Chỉ còn ta bạn với trăng

Chỉ còn ta với những dư âm một mình

Vì sao người lại đoạn tình

Chỉ còn một đoạn là mình thành đôi

Quãng đường đi quá dài rồi

Cuộc tình mười mấy năm trời lại tan

Người không một tiếng nói năng

Một sự im lặng đã làm ta đau

Hai ta một mối tình đầu

Thanh xuân mình đã trao nhau nửa đời

Bây giờ còn lại nửa đời

Biết ai có thể bên người hay không

Ta nay chẳng thể mở lòng

Bởi người chỉ một ở trong tim mình

Nếu như người đã tuyệt tình

Ta đành chấp nhận để tình tạm yên

Xem như hết mối nhân duyên

Tuyệt tình ca khúc ta biên tặng người

Hy vọng đến cuối cuộc đời

Hai ta tái ngộ mong người nhìn ta

Quên đi quá khứ đã qua

Cửa thiền là chốn hai ta tìm về

Duyên xưa chẳng vẹn câu thề

Thôi ta cùng hướng theo về Phật Môn

Suốt đời anh mãi vẫn thương

Dù em quay mặt lạnh lùng ra sao

Duyên mình se bởi trời cao

Muôn đời muôn kiếp vẫn còn tìm nhau


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét