Ngày mai chưa biết ăn gì
Bởi nay còn mải bận đi kiếm tiền
Có tiền mới dám nghĩ ăn
Không tiền lại đói xong nằm mơ ăn
Mơ vì ba cái bữa ăn
Nó làm cho những nếp nhăn thêm nhiều
Thời gian đâu nữa mà yêu
Nên đành chỉ ngắm nắng chiều cho vui
Làm sao có nổi nụ cười
Khi mà trong túi không đồng lận lưng
Lang thang đi khắp phố phường
Chắt chiu, nhặt nhạnh tình thương rơi thừa
Gió hiu hiu những trời trưa
Ta ngồi quán cóc ẵm ờ viết thơ
Lung tung ý tứ vật vờ
Lá me rơi xuống làm dơ tách trà
Dầu xoay xoay những bông hoa
Như ngàn chong chóng làm hoa mắt mình
Nhớ về cái thuở học sinh
Sao mà mơ ước của mình sáng trong
Đường đời phiêu bạt mịt mùng
Bao chiều mưa ấy ta không về nhà
Càng ngày đi cứ dần xa
Xa người xa cả mái nhà thân yêu
Đường đêm lạnh buốt cô liêu
Ta nhìn hè phố cũng nhiều lang thang
Họ đi dưới ánh đèn vàng
Thất tha thất thểu ngốn ngang nỗi lòng
Ai kia rảo bước thong dong
Ai kia hớn hở trong lòng điều chi
Ai kia u uất điều gì
Ai kia trăn trở nghĩ suy đủ điều
Ai về mái ấm thương yêu
Ai đang hạnh phúc về chiều cùng ai
Ai cười rạng rỡ với ai
Ai vui đầm ấm nụ cười đoàn viên
Đời là cơm áo gạo tiền
Ai cho ai phút bình yên trải lòng
Ai trao ai những chờ mong
Ai thương ai ở trong lòng mãi thôi
Đời là nó rất là đời
Đời là như vậy nên đời thế thôi
Vậy là cũng tạnh mưa rồi
Ta đi chút nữa cho đời ướt thêm.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét