Thứ Hai, 22 tháng 6, 2026

TRẺ CON BỤI ĐỜI

 BÚT KÝ VỈA HÈ 17

Tác giả Duy Sắc

Thơ lục bát


Mưa bay lác đác trên sông

Một đàn con nít rắn rồng lang thang

Da đen trùi trũi, tóc vàng

Vỉa hè tụi nó lang bang ăn mày


Mắt láo liên ngó đông tây

Trước hàng ăn chúng xúm bầy vào xin

Người ta ái ngại cái nhìn

Vài người móc túi lấy tiền đem cho


Có người chăm chú thăm dò

Người thì cảnh giác lo cho túi mình

Người ngoảnh mặt ra vẻ khinh

Người rằng cẩn thận chúng rình để chôm


Bọn nhóc dáng rất lôm côm

Áo quần xộc xệch, há mồm thèm ăn

Chủ quán bước đến cằn nhằn

Rằng đi chỗ khác kiếm ăn lẹ dùm


Chứ đừng nhí nhố um sùm

Chỗ tao buôn bán tùm lum việc nhiều

Cả bầy vẻ mặt buồn hiu

Tụi nó tiu ngỉu bước đi qua đường


Lang thang đến trước cổng trường

Học sinh quấn quýt tình thương gia đình

Đứa nào cũng rất là xinh

Cha mẹ chăm sóc tận tình yêu thương


Đám ăn mày bị xem thường

Chúng ngồi la liệt lề đường đói meo

Chia nhau ổ bánh mì teo

Hộp cơm với miếng bánh xèo đã thiu


Mặt lem luốc, mắt buồn hiu

Mũi xanh sùi sụt chảy nhiều trên môi

Áo quần bốc lắm mùi hôi

Chân tay toàn ghẻ, mủ trồi đầy da


Không thấy bóng dáng mẹ cha

Ăn xong chúng lại la cà khắp nơi

Mưa to mù mịt đất trời

Chúng nó kéo đến trú nơi gầm cầu


Không biết tụi nó ở đâu

Sao mà cuộc sống u sầu thế kia

Thành phố hoa lệ lắm kìa

Bước chân hành khất về khuya nói gì


Sông dài sóng vỗ rầm rì

Dòng chảy cuộc sống trôi đi không ngừng.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét