Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2026

THƠ TÌNH SỐ 9

 

Thôi thân phận ta đây kém cỏi

Xin nhận làm một kẻ tiểu nhân

Chứ mà quân tử sống hèn

Nhục còn hơn kẻ tiểu nhân ở đời


Nàng quý phái danh gia vọng tộc

Ta là phường gẹo nguyệt trêu hoa

Khổ nàng là bởi do ta

Chứ nàng đoan chính thật thà ngây thơ


Đời phiêu bạt nên ta quen khổ

Nàng tiểu thư quen với gấm nhung

Ta đây không dám sánh cùng

Chịu mang tiếng xấu cho nàng tiếng thơm


Nhưng ta nghĩ nồi nào vung đó

Chẳng vô tình mà dễ gặp nhau

Mây cao sẽ gặp gió cao

Mình ở tầng nào, tầng ấy gặp thôi


Tiểu nhân lắm , hiếm người Quân Tử

Mà làm gì Quân Tử có đâu

Túi cơm giá áo một màu

Hám danh, hám lợi với nhau cả bề


Đời vốn dĩ vô thường nó thế

Hợp hay tan cũng rất bình thường

Xá gì mấy chuyện yêu đương

Giai nhân, ái nữ đầy đường ngoài kia


Ta là kẻ tiểu nhân nên xấu

Nhưng mà nàng yêu kẻ tiểu nhân

Thế là chung một cung đàn

Bây giờ biết nói thế nào cho xuôi


Nên ta nghĩ mình đừng bỏ cuộc

Mối tình ta là một lương duyên

Bây giờ cùng một con thuyền

Hai ta phải lái chớ nên nản lòng


Lời đàm tiếu chẳng qua cảm xúc

Người ta vì sỹ diện mà thôi

Khi ta thành vợ chồng rồi

Có gì phải sợ lời ai nữa nào


Hay nàng vẫn lo mình danh giá

Lại theo ta một khách giang hồ

Mẹ cha nàng chịu nỗi lo

Thanh danh gia tộc bị ô vì nàng


Nếu nàng biết nghĩ nhiều như vậy

Ta cũng vui vì chẳng yêu lầm

Bởi vì chữ hiếu chưa tròn

Thì ta lỗi đạo cả trong lẫn ngoài


Tình mình chẳng có gì là xấu

Chẳng qua người ta nghĩ thế thôi

Nếu nay ta phụ nàng rồi

Sau này ta cũng cả đời cô đơn


Tiểu nhân cũng có tình em ạ

Không phải ai đều xấu cả đâu

Lấy câu nhân nghĩa làm đầu

Bao năm phiêu dạt, ta đâu sợ gì


Hai chúng ta tuy hai nếp nghĩ

Nhưng tương đồng ở một chữ tình

Thương nhau là bởi có tình

Đã thương là phải chung tình với nhau


Tình dang dở là tình đau khổ

Chẳng ai vui khi phải biệt ly

Còn thương ta cứ thương đi

Cứ thương đến chẳng còn gì thì thôi.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2007


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét