Tác giả: Duy Sắc
Lỡ lời nhưng lại chẳng lỡ lời
Thật lòng chứ nào phải nói chơi
Nói lỡ chẳng qua là né tránh
Nói xong tự nhiên dạ chơi vơi
Cuộc đời chẳng ai có lỡ lời
Do đầu nó nghĩ mới buông lời
Nói xong ân hận rồi than thở
Nói thật lòng mà nào nói chơi
Uốn lưỡi bảy lần mới mở lời
Nghĩ được một câu mệt hết hơi
Nói gì để khỏi mang buồn khổ
Nói xong rồi lại bảo lỡ lời
Lỡ lời cho để nước mắt rơi
Lỡ lời cho hạnh phúc trong đời
Lỡ lời cho chuốc thêm thù hận
Lỡ lời sao khỏi tránh lỡ lời
Sac2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét