Tác giả: Duy Sac
Cái mệt nhất chính là nỗi nhớ
Nhớ cái gì cũng chẳng biết luôn
Cái khổ nhất chính là sung sướng
Sướng cái gì cũng chẳng biết luôn
Cái khổ nhất chính là thành quả
Quả sắp thành người khác hái ăn
Cái buồn nhất chính là hạnh phúc
Phúc đi kèm bất hạnh nó mang
Yêu là sướng là vui nhất đời
Ta yêu mình và yêu người ta
Còn ai có yêu ta cũng kệ
Ta có yêu là có niềm vui
Ai cho ta nụ cười mơ mộng
Ai tặng ta nỗi nhớ đam mê
Ai lưu ta trong ký ức mình
Ai đánh mất cái nhìn thân thiện
Chỉ do ta chứ nào do ai
Ta tự diệt ta trong cuồng loạn
Ta hủy mình bởi suy nghĩ kiêu căng
Ta là kẻ tâm thần xỏ lá
Mơ nữa đi rồi ôm đau khổ
Vui nữa đi để giữ đắng cay
Chút hư danh cứ cố múa may
Ta cũng chẳng khác gì cây cỏ
Hpđ2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét