Quê hương yên ả thanh bình
Nhà sàn xây dọc bờ kênh nối dài
Ghe thuyền tấp nập ngược xuôi
Vô tư trẻ nhỏ nụ cười hồn nhiên
Đời nghèo chưa lắm bạc tiền
Sài Gòn cuộc sống bình yên nhẹ nhàng
Người không phân biệt hèn sang
Đậm đà nghĩa xóm tình làng mến thương
Bờ kênh dọc những tuyến đường
Nhiều cây trứng cá mọc hoang vô cùng
Ngoài ra còn có cây Gòn
Người ta lấy quả quả làm bông gối nằm
Sài Gòn sau mấy chục năm
Từ ngày Giải Phóng vẫn còn hoang sơ
Nhà Bè còn lắm rừng dừa
Cần Giờ đất vẫn hoang vu thưa người
Củ Chi là rất xa xôi
Đi về Bình Chánh thôi rồi khó khăn
Giao thông đường xá lằng nhằng
Sông ngòi chẳng chịt phải sang bằng đò
Một thời ai đã trải qua
Chắc luôn luôn nhớ bến phà Thủ Thiêm
Bên này phố thị sáng đèn
Bên kia Thủ Đức ban đêm tối đường
Mẹ già từ sớm tinh sương
Ghánh khoai, ghánh chuối lên đường mưu sinh
Tiếng loa kẹo kéo xập xình
Hòa chung với những câu kinh ban chiều
Sài Gòn thơ mộng ta yêu
Tuổi thơ bay bổng cánh diều ước mơ
Bao nhiêu ký ức dại khờ
Đều là kỷ niệm vẫn chưa phai nhòa
Như là mới chỉ hôm qua
Sài Gòn nay đã vươn xa lắm rồi
Nhà cao, phố mới khắp nơi
Đường thông, hè thoáng, cuộc đời văn minh
Kênh đen nay đã thay hình
Nước trong, kè đẹp, cây xanh đôi bờ
Công viên sạch sẽ hơn xưa
Văn minh đô thị từng giờ đổi thay
Sài Gòn phát triển từng ngày
Nhiều tên đường đã được thay hết rồi
Cảnh xưa nay hóa xa xôi
Người xưa cũng đã đi rồi nơi đâu
Yêu sao phố thị đẹp giàu
Điện, đường, trường, trạm đua nhau hình thành
Mùa hè phượng đỏ bờ kênh
Ta nhìn hoa phượng nhớ mình từng yêu
Duy Sắc 2017
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét