Mưa to cóc nhái cứ kêu ran
Inh ỏi cả đêm cánh đồng làng
Du dương hòa nhịp chung nốt nhạc
Như những vần thơ lắm thở than
Ta nghe xao xuyến cả tâm can
Ý thơ phụt dậy cứ dâng tràn
Họa theo làn điệu bầy cóc nhái
Ảo tưởng đang mơ với trăng vàng
Gieo thử vần thơ nó than van
Ông ơi chữ ít chớ có làm
Người ta mà biết cười thối mặt
Lo về mà tính chuyện làm ăn
Kệ thôi ta cứ việc ta làm
Miễn là vui thú lúc gian nan
Ai chê ai trách thì mặc kệ
Miệng đời điêu lắm khỏi cần bàn
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2004
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét