Cuộc đời này thật là buồn tẻ
Ta cô đơn giữa phố đông người
Cố nhìn nhau để nở nụ cười
Khi ngoảnh mặt tuôn dòng nước mắt
Sự giả tạo luôn luôn đối mặt
Ai tin ai trên suốt cuộc đời
Mới vừa vui mà đã khóc rồi
Mới niềm nở quay sang thù hận
Tình yêu nào để xoá hận thù
Đớn đau nào dập tắt niềm vui
Ta tìm nhau để được cái gì
Vì quyền lợi mưu toan ích kỷ
Ta là ai giữa tỷ con người
Ta đơn độc trong tình đồng loại
Ta buồn ta hay bởi người ta
Chắc ta đã chưa hề độ lượng.
Tác gỉ: Nguyễn Duy Sắc 2017
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét