Cô đơn giữa hoàng hôn
Ánh chiều buồn ngọn cỏ
Tiếng ve sầu gọi bạn
Con chim én lạc bầy
Có nỗi nhớ nào hơn
Khi em không quay lại
Phải chăng tình đã hết
Hay là ta vội vàng
Càng nghĩ chỉ thêm buồn
Nhưng cứ buồn là nghĩ
Tình yêu là gì nhỉ
Sao lại nhiều trái ngang
Ôi người yêu nơi đâu
Em có biết anh sầu
Có khi nào em nhớ
Ta đã từng có nhau
Dư âm xưa còn không
Biết bao nhiêu kỷ niệm
Anh dày vò nỗi nhớ
Hiu quạnh đời cô đơn.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét