Anh đứng ngắm ánh chiều trên biển
Vũng Tàu sao không thấy bóng tàu
Hải Đăng lấp ló đèn màu
Bầu trời nhập nhoạng một màu xám xanh
Mấy con sóng dập vùi bãi cát
Bọn dã tràng ngơ ngác tiếc công
Phao tiêu nhấp nhổm bềnh bồng
Phi lao lo ngại cơn giông sắp về
Khách du lịch say sưa nhậu nhẹt
Rác vất đầy bãi trước bãi sau
Ngêu ngao điệu hát thuyền câu
Mấy ghe đánh cá bắt đầu ra khơi
Trời tắt nghỉm chiếu đêm vừa sập
Biển xa xa nhấp nháy ánh đèn
Lô nhô mấy ụ đá đen
Thù hằn ngọn sóng chồm lên đè đầu
Đêm gió lạnh biển gào hờn dỗi
Sóng ầm ầm than trách cuộc đời
Vừa xong những cuộc ăn chơi
Biển loang mấy hạt trăng rơi mạn tàu
Những năm tháng như ngàn đợt sóng
Nó dập vùi nghiêng ngả đời ta
Giữa trời và biển bao la
Tình yêu còn lại chỉ là phong ba.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét