Ai đi cầu tõm từng chưa
Nó thường ẩn dưới tán dừa nên thơ
Xung quanh cảnh đẹp không ngờ
Dưới ao cá cứ đổ xô tranh mồi
Cầu làm bằng gỗ mà thôi
Bạt quây bốn phía, nóc thời bỏ không
Ruồi vo ve lượn lòng vòng
Cá tra nó nhảy bắn tung cả bèo
Trưa hè phố xá vắng teo
Ngồi trên cầu tõm nhìn bèo, ngắm mây
Nếu mà có một cái đài
Nghe câu vọng cổ thì hay vô cùng
Cầu xưa trăm họ dùng chung
Ai đi cũng được nhưng đừng ngồi lâu
Vì là có rất ít cầu
Cho nên phải xếp hàng nhau đứng chờ
Dừa in bóng nước rất thơ
Ai mê ngồi đến hàng giờ mới thôi
Cầu kia thành ký ức rồi
Ai từng ngồi nó thì thôi nhớ hoài
Sài Gòn cho đến miền Tây
Cầu là phương tiện giãi bày tâm tư
Ai hay ngẫm nghĩ nhiều giờ
Cứ đi cầu tõm là ra hết liền
Gì bằng gần với thiên nhiên
Trên cầu ta thấy muộn phiền tiêu tan
Dù đời vất vả nhọc nhằn
Cầu luôn giải tỏa khó khăn trong lòng.
Duy Sắc 2004
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét