Lang thang qua bến Nhà Rồng
Ta đi ngắm cảnh bờ sông Sài Gòn
Đến gần tới hãng Ba Son
Trời chiều ửng đỏ Sài Gòn hoàng hôn
Lang thang ta ngẩn ngơ hồn
Nhìn cành hoa phượng ta ôn chuyện đời
Nhẹ nhàng mưa lất phất rơi
Ta đi thất thểu dưới trời đổ mưa
Nhớ ai biết mấy cho vừa
Bao nhiêu nỗi nhớ như mưa Sài Gòn
Tình kia tuy bé cỏn con
Nhưng tình là giấc mơ còn dở dang
Phố xa hoa ánh đèn vàng
Sài Gòn hoa lệ cao sang đêm về
Tình em khiến dạ tái tê
Cả đời ta mãi nhớ về người thương
Lang thang qua những phố phường
Bao nhiêu kỷ niệm vấn vương trong lòng
Trong ta chỉ biết nhớ mong
Người xưa không biết có còn nhớ ta
Tình xưa nghĩa cũ đậm đà
Nhưng ta lại phụ người ta mất rồi
Chỉ buồn ta chính mà thôi
Bao nhiêu tiếc nuối muộn rồi còn đâu
Nghe qua mấy tiếng kinh cầu
Những lời Phật Pháp từ đâu vọng về
Khuyên người buông bỏ u mê
Tu thân hướng thiện tìm về từ bi
Đêm nay ta mãi tìm gì
Vì sao ta lại cứ đi một mình
Tâm hồn chìm giữa u minh
Ta tìm chưa được chính mình là ta.
Duy Sắc 2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét