Tiếng chuông
Lễ đường vang câu kinh như ngày thường lệ
Có người buồn
Có kẻ u mê
Đời lầm lạc không lối để về
Tiếng chuông
Tiếng cười chế nhạo
Kẻ xem thường tín ngưỡng sâu xa
Người phì cười ảo tưởng
Đời ai có tin ai
Chiều hè oi ả
Chuông ngân dài giữa đô thành vội vã
Bao tâm tư vạn nẻo đường xa
Mịt mù chân lý
Tranh nhau vô vị, giành giật yêu thương
Và rồi hoàng hôn buông
Màn đêm cô tịch
Chỉ còn lại tiếng chuông.
Duy Sắc 2013
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét