Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2004
Ôi tiếng gà tre, giữa đêm thanh vắng
Thế mà mình còn thức trắng để nghe
Thời gian hình như đang độ canh tư
Thì ra mình vẫn còn chưa buồn ngủ
Mình làm gì mà cứ mải suy tư?
Tiếng gà tre sao nghe mà tê tái
Ò ó o o, ò ó ó o
Nó đang đói hay đang no thế nhỉ
Chăc nó đói, nó đòi ăn rồi đó
À mà thôi, đó là chuyện của gà
Mình sao vậy, tự nhiên sao hỏi lạ
Ôi tiếng gà tre! Tiếng gà khuya gáy
Ngày lại ngày ta đều nghe tiếng ấy
Tiếng thời gian đã như vậy bao đời
Gà tre ơi! Gà tre ơi! Gà ơi!
Tiếng gáy mi ta thấy dạ rối bời
Trong đêm tối như những lời than vãn
Kiếp con gà chắc là mi khổ lắm
Cho nên mi cứ gân cổ mà gào
Ò ó o o, ò ó o o
Nhưng mà người nào ai có hiểu cho
Họ chỉ thích giày vò mi thích thú
Làm cảnh, làm trò những ngày lễ hội
Mi lại vào nồi, lên dĩa lên mâm
Thế đó, oai phong lắm, gáy cho to
Ò ó o o, ò ó o o
Có cái thân mà không biết chịu lo
Đẹp cái mã, giỏi hát hò, giỏi đá
Mi đá nhau, mi chắc được bữa no
Ò ó o o, ò ó o o
Có chú gà tre gáy o o
Đêm khuya lạnh lẽo mình nằm co
Tiếng gà như những lời than thở
Phận gà ai có hiểu giúp cho
Ta còn thức nhớ một người xa tít
Thông tin giờ mờ mịt đã muốn phai
Nhiều khi hỏi rằng mình đã nhớ ai
Sao nỗi nhớ cứ dằng dai không ngớt
Làm cách nào để cho tình nguôi bớt
Thức đêm nhiều mỏi mệt hết tinh thần
Em bây giờ càng mỗi lúc xa dần
Em chắc đã không còn cần anh nữa
Tiếng gà tre gợi nhớ những năm xưa
Khi hai đứa còn bên nhau thắm thiết
Trong cái nhìn tình yêu đầy mãnh liệt
Tay trong tay ta xiết chặt tâm hồn
Đêm hôm nay, anh thấy dạ bồn chồn
Tiếng gà gáy cho cơn buồn ập đến
Anh nhớ mãi mắt em nhìn trìu mến
Đôi bàn tay run lên lúc anh cầm
Có nhiều khi, em hay đứng trầm ngâm
Em có vẻ như âm thầm nghĩ ngợi
Anh biết em có điều gì trông đợi
Em chờ anh một câu nói chung tình
Em buồn nhiều chuyện tình cảm chúng mình
Anh đánh mất niềm tin làm em khóc
Anh không buồn khi em ngồi trách móc
Anh chỉ buồn em không hiểu lòng anh
Hai chúng ta đã đốt cháy tuổi xanh
Yêu cháy bỏng và quên đi tất cả
Ta không lường được dòng đời vất vả
Bởi mẹ cha còn đùm bọc chở che
Ngày xưa ấy, anh nói em thích nghe
Nhưng hôm nay, anh chỉ nghe phản đối
Anh tự nhiên thành một người nói dối
Anh đã không hiểu nổi bản thân mình
Thế cho nên anh mất dần bản lĩnh
Ai mà ngờ mình đổi tính quá mau
Em không buồn khi nhìn thấy anh đau
Anh thì rất là đau khi em khóc
Câu yêu thương chuyển sang lời trách móc
Anh giấu đi tiếng khóc của đàn ông
Trong những đêm, anh đi giữa phố đông
Anh nhìn mãi một khoảng không tăm tối
Anh bước mãi mà không tìm ra lối
Tâm hồn anh lở lói những vết thương
Anh tự hỏi ta sao lại chán chường
Anh rất sướng, một cuộc đời nhàn hạ
Bởi vì đâu tinh thần mình tàn tạ
Có phải không do ta đã quá yêu
Bản tính anh không có thích nói nhiều
Em lại khác, em muốn điều giải thích
Cũng vì thế mà chúng mình xích mích
Hai chúng ta giờ mục đích khác nhau
Em bây giờ hiện đang ở nơi đâu
Gà tre gáy, lòng anh sầu cô quạnh
Đêm buồn bã, anh mơ về viễn cảnh
Mái gia đình vui nhộn tiếng trẻ thơ
Để anh vui tươi tắn những vần thơ
Ta chung bước đến bến bờ hạnh phúc
Tiếng gà tre đã im đi một lúc
Anh bây giờ vẫn lục đục trong đêm
Nỗi nhớ em nó cứ chất chồng thêm
Em đâu hả, em có còn đang thức
Em có thấy trong lòng mình buồn bực
Em hát xì ngay trong lúc này đây
Vì nỗi nhớ về em đã dâng đầy
Anh rất gét tiếng gà khuya hay gáy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét