Thứ Ba, 7 tháng 7, 2026

BẤT TÀI

 

Em đi đâu , mưa trên đầu

Đôi chân đất lê về đâu giữa đời

Em xin những bát cơm vơi

Phơi mặt giữa trời , nước mắt chứa chan

Hai mẹ con, nón mê tàn

Tay bế tay bồng, ngao ngán nhìn mưa

Em lang thang giữa trời trưa

Cơn đói nào vừa chao đảo bước đi

Con em chắc chửa ăn gì

Mặt mũi lầm lỳ đen thủi thùi thui

Chắc là em chẳng niềm vui

Nét mặt ngậm ngùi , ánh mắt đăm đăm

Em đứng ngó cứ chằm chằm

Người ta tức khí, họ hăm họ lùa

Mưa to, em nép sân chùa

Bên cạnh cổng chùa có quán bán nhang

Chỗ người ta buôn bán hàng

Em đứng chàng ràng lại bị đuổi đi

Em suốt ngày bị người khi

Khốn khổ chẳng biết có gì là vui

Thế mà em không hề tủi

Mỗi ngày cứ thế lủi thủi ăn xin

Người đời họ hết niềm tin

Bây giờ xã hội chỉ nhìn đa nghi

Hôm con em sốt ly bì

Em vào trạm xá không gì làm tin

Người ta lại cũng đứng nhìn

Họ nhìn xem thử em xin cái gì

Rồi em cũng bị mời đi

Bởi chẳng có gì khám bệnh cho con

May cho nó bệnh cỏn con

Khỏi ngay xong để mẹ con đi làm

Hôm em mua một quả cam

Con em nhìn thấy nó tham nên đòi

Ai dè lại quả cam còi

Cùi dầy múi mỏng chua lòi cả ra

Em không có một mái nhà

Cả ngày cứ thế la cà khắp nơi

Tối chiếu đất với màn trời

Em không hề khóc trời ơi khổ đời

Thế mà tôi lại luôn lời

Than thân trách phận cuộc đời của tôi

Tôi đúng là một kẻ tồi

Nhìn em tôi tự thấy tôi bất tài


NguyenDuySac2018

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét