Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2026

GIÚP ĐỠ

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Nàng trăng ngủ quên ở cuối đường

Vô tình ánh sáng nó rơi vương

Một thằng bị ngốc nhìn thấy lạ

Mang trăng về gối ở đầu giường


Nữa đêm trăng dậy chạy ra đường

Anh gốc khóc than bảo là thương

Trăng cười xong vút bay đi mất

Ngốc ngồi đờ đẫn dưới màn sương


Hôm sau trăng rọi chỗ bờ tường

Ngốc ra thút thít bảo người thương

Trăng kia thương hại thu mình lại

Hai đứa cùng mơ mộng uyên ương


Ngốc ta ngày càng thấy khác thường

Chữ nghĩa trong đầu hoá văn chương

Trăng bảo giúp ngốc thành thi sỹ

Chứ chẳng mặn mòi chuyện yêu đương


Sac2014

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét