Tác giả: Duy Sắc
Tình mình là tứ thơ bất hủ
Anh vẫn đêm ngày thả hồn theo
Chỉ mong người khác đừng như thế
Để họ một đời ôm đắng cay
Tình em đánh thức hồn thi sĩ
Anh đã gieo vần tiếng yêu thương
Những thanh âm ấy là tiếng nói
Là cả nỗi lòng kẻ cô đơn
Chắc người chế nhạo anh nhiều lắm
Một kẻ lụy tình giữa chợ đời
Họ nào có hiểu tình mình đẹp
Một mối duyên se bởi ý trời
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét