Tác giả: Nguyễn Duy Sắc
Đám con nít cứ vui vày bãi cát
Biển Cần Giờ nhàn nhạt những màu mây
Đám hàu đói bám víu những thân cây
Con thuyền cá mơ những ngày biển lặng
Cây phi lao buông mình cho lá rụng
Nắng u buồn héo úa ngả trời tây
Ai một mình lảng vảng nghĩ gì đây
Mỗi một bước hằn dấu chân trên cát
Câu vọng cổ buồn nao nao khúc nhạc
Vọng kim lang trách móc kẻ đi xa
Cây muống biển cằn cỗi mấy bông hoa
Xác tôm cá đã bốc mùi thôi rữa
Dãy nhà nghỉ vàng loe hoe ánh điện
Khách vùi mình trong chán nản men bia
Miền đất mũi bao nhiêu năm vẫn vậy
Những con người bị rừng đước bao vây
Sac2003
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét