Tác giả: Duy Sắc
Không thể nào tả nổi
Sự cô đơn trong lòng
Tình yêu đâu có thật
Nên thôi đừng nhớ mong
Em u buồn chôn giấu
Anh ngượng ngịu mỉm cười
Hai ta nhìn hai lối
Một con đường xa xăm
Chiều Sài Gòn chật chội
Bụi, khói kín bầu trời
Thành phố nhiều trăn trở
Những công trình dở dang
Em đi về nhà trọ
Anh vào quán bia hơi
Đời chìm trong men rượu
Hạnh phúc tràn đắng cay
Em không nghe điện thoại
Tin nhắn em không xem
Em khóc thầm nức nở
Nỗi nhớ nhà khơi lên
Anh lâng lâng men rượu
Khói thuốc bềnh bồng mơ
Anh nuốt đầy cay đắng
Cơn say đời điêu ngoa
Tình nào cho đôi ta
Chỉ là cơn mê ảo
Em và anh đều hiểu
Mình cô đơn giống nhau
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét