Tác giả: Duy Sắc
Em không phải là bông hoa dại
Như em từng đã nghĩ về mình
Em cao quý và kiêu sa lắm
Chỉ có anh mới nhận ra thôi
Nhưng rất tiếc anh không xứng đáng
Để được nâng niu đóa mẫu đơn
Nên anh phải rời xa chốn ấy
Để hoa tìm ai xứng đáng hơn
Ngày xưa đó, ta không bồng bột
Bởi chúng ta đều đã lớn rồi
Nhưng có lẽ là nhân duyên ấy
Nó khiến xui ta phải tìm nhau
Tình chớp nhoáng như là sét đánh
Ta mơ hồ không kịp tỉnh ra
Khi nước mắt đắng cay dàn dụa
Mình nhận ra thì đã muộn màng
Quá khứ ấy không sao khác được
Bởi vì tình từng đã xảy ra
Dù mình có xóa đi ký ức
Cũng thế thôi, chỉ mãi buồn hơn.
Ta có thể thấy nhau mỗi tối
Qua online trên mạng thế này
Anh luôn tạo những dòng cảm xúc
Để cho em vào đọc từng đêm
Anh vẫn biết em luôn theo dõi
Em lo anh sẽ nói xấu em
Nhưng em ạ, anh yêu em vậy
Cầu mong em tốt đẹp hơn thôi
Đời này nó vô thường đúng thật
Biết bao người anh đã gặp qua
Nhưng lần lượt ra đi mãi mãi
Anh chỉ còn nhớ mãi tình ta
Em thấy đó, anh thương em thật
Đến bây giờ vẫn cứ còn thương
Nhưng tại anh thơ thẩn quen rồi
Nên em.nghĩ anh không tử tế
Anh là thế, xưa nay vẫn thế
Chỉ làm thơ và sống trong mơ
Nhưng đã hứa thương em trọn kiếp
Thì yêu ai sao được nữa giờ
Thôi thì kệ, đời anh anh chịu
Em cứ lo cho cuộc đời em
Nhớ chăm sóc cho mình thật tốt
Nhớ đừng buồn đừng khóc vì ai.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét