Thứ Ba, 7 tháng 7, 2026

GIẤC MỘNG HƯ DANH

Tác giả: Duy Sắc 2016


Đã có nhiều người viết thơ về đất nước

Người khen nhiều

Người chê đủ thứ điều

Tôi tự hỏi người ta là gì nhỉ

Tuổi đời đã được có bao nhiêu

Họ phán xét đủ điều về đất nước

Rằng nước mình là thế nọ thế kia

Nực cười quá

Tôi nghe mà rất lạ

Chẳng lẽ họ đã sinh ra đất nước

Chín mươi triệu người

Chín mươi triệu khối óc

Thế mà

Trong mắt họ ta chẳng là gì

Họ là ai

Những vỹ nhân thời đại

Thiên tài ư

Xin lỗi anh

Tôi là người ít học

Xin lỗi chị

Tôi là kẻ bình dân

Nhưng tôi biết


Đất nước này lịch sử bốn ngàn năm

Các anh, các chị đã bao nhiêu tuổi nhỉ

Các anh, các chị đã làm cho đất nước những gì

Thuở ông cha khai hoang mở cõi

Anh và chị đang ở nơi đâu?

Thuở ông cha chống xâm lăng ngoại tộc

Anh và chị đang ở nơi đâu?

Thuở thực dân giày xéo quê nhà

Anh và chị đang ở nơi đâu?


Đứa trẻ con đầu chưa ráo máu

Không biết quê hương mình đã đổ máu cả ngàn năm

Một trăm năm đày đoạ bởi thực dân

Lũ bán nước rước voi giày mả tổ


Vài cái chữ tưởng mình hơn tiên tổ

Mơ giấc mơ sung túc cảnh tôi đòi

Đời thuộc địa địa đã trăm năm tăm tối

Giờ muốn mình nô lệ tiếp ngàn năm


Nô lệ vì ta luồn cúi thực dân

Mộng vương giả ngồi trên đầu thiên hạ

Ta thích muốn mình ở trên tất cả

Xưa rồi, quê hương này chỉ muốn thanh bình


Giàu để mà cả đời luồn cúi

Giàu để cho kẻ khác đoạ đày

Nhìn lịch sử mà chưa sáng mắt

Dân tộc mình chịu kiếp vong nô


Ai cho ai không

Ai tặng gì miễn phí

Giá của nó là núi máu xương

Mơ đi nhé

Chui rúc sống tôi đòi

Lại tiếp bước rước voi giày mả tổ.

Vết nhơ

Vết nhục

Mộng đế vương

Mộng làm tổng thống

Mộng rằng ta là kẻ vỹ nhân


Đất nước này có chín chục triệu dân

Anh, chị là ai hãy tự mình suy ngẫm

Dòng lịch sử vẫn muôn đời mãi chảy

Những kẻ vong nô không đứng dậy được làm người.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét