Cuộc đời cứ tưởng phù du
Thực ra do bởi mình ngu hơn người
Thế nên mới khổ cả đời
Tự ti mặc cảm nghĩ đời phù du
Những người giàu có xa hoa
Họ nào có biết khổ là gì đâu
Họ là tầng lớp đứng đầu
Của ngon vật lạ, người hầu tận mâm
Làm gì họ có thiếu ăn
Nên họ tự mãn kiêu căng phải rồi
Nếu mình cũng giống họ coi
Chắc mình cũng chẳng coi ai ra gì
Nên đời là những chuyến đi
Còn đi phải cứ cố đi hết đời
Hèn, sang cũng bởi mình thôi
Giàu, nghèo là bởi lộc trời ban cho
Số giàu nằm ngửa cũng no
Phận nghèo đi đến xứ mô cũng nghèo
Vậy thì mình phải làm sao
Làm việc chăm chỉ chứ sao bây giờ
Mỗi ngày ba bữa cơm no
Bình an, mạnh khỏe thế là thảnh thơi.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét