Nằm nghe khúc hát mười thương
Thấy người mình cứ nhớ thương một người
Nhớ nhất là cái nụ cười
Nhớ nhì là cái dáng người nhỏ xinh
Nhớ ba là cái chân tình
Nhớ bốn là ánh mắt tinh sáng ngời
Nhớ năm là tiếng anh ơi
Nhớ sáu là lúc em mời ghé thăm
Nhớ bảy là tính nết chăm
Nhớ tám là một chiếc cằm chẻ đôi
Nhớ mười đỏ mọng bờ môi
Nhớ gì nhớ lắm nhớ rồi lại mơ
Em đang làm gì bây giờ
Biết có anh nhớ rất nhiều hay không
Lại nhớ đôi má em hồng
Lại nhớ lúc giận em không nói gì
Lại nhớ em đuổi anh đi
Lại nhớ em chỉ bảo anh bị khùng
Lại nhớ nhớ đến lung tung
Chắc mình hơi khùng nên nhớ người ta
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét