Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2026

MƯA BUỒN

 

Trời mưa to quá

Cây già trút lá

Phố xá bầy hầy

Nước đầy rác thải


Trời mưa to vậy

Bao giờ tạnh đây

Cứ mưa kiểu này

Sao làm ăn được


Nhà tôn vách gỗ

Mối mọt lung tung

Nước đọng dưới sàn

Muỗi mòng sinh sản


Trước nhà ao trũng

Rác đống như gò

Bao mầm bệnh tật

Từ đó mà ra


Mưa gì kinh quá

Cứ như hận thù

Ầm ầm nước đổ

Chẳng khác cuồng phong

Nhà dột long tong


Làm sao mà ngủ

Nước ngập chân tủ

Mấp mé cạnh giường

Đồ đạc nó trôi


Chắc mai mất hết

Quanh đây cúp điện

Tăm tối thế này

Cách nào thoát được


Cái cảnh này đây

Ngoài kia phố lớn

Đường sạch, hè sang

Người ta sung sướng


Sống cảnh an nhàn

Nhà mình lao động

Bữa đói bữa no

Bát cơm bụi bặm


Thực phẩm không lành

Cũng cố mà ăn

Để còn tồn tại

Tương lai mờ mịt


Như nước ao tù

Cuộc đời dốt nát

Ai cũng dễ hư

Ôi đời khốn khổ


Biết sao bây giờ

Mưa kia khốn nạn

Đày đọa đời ta

Còn bao cảnh nhà


Sống trong dột nát

Ngoại ô ổ chuột

Kiếp sống cơ hàn

Bọn trẻ lang thang


Vày trong đống rác

U mê khúc nhạc

Ru ngủ lòng người

Rằng đời vô thường


Bình an là đủ

Ai mà biết đủ

Nó như thế nào

Có chưa mà đủ


Nhạc quá tào lao

Nhà bên kinh tụng

Nhân quả ba đời

Nghèo là do nghiệp


Muốn giàu phải tu

Tăm tối u mê

Chỉ lo cầu khấn

Mình không chịu học


Bảo thủ kiêu căng

Tin vào số phận

Đời còn thảm thương.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2000


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét