Một thời mình từng nghĩ
Sao đời bạc với mình
Để biết bao khổ nhục
Ta cứ phải nặng mang
Bây giờ mình ngồi nghĩ
Chắc chẳng phải tại đời
Do mình gây ra cả
Nhân quả chẳng hề sai
Nên thôi, nay tuổi già
Cố buông đi tất cả
Có lỗi thì sám hối
Cầu một chút bình an
Gieo gió ắt gặp bão
Bạo phát lại bạo tàn
Không gì là mãi mãi
Còn tình là còn thương
Ai bảo đời vô thường
Chắc cùng đường bí lối
Chứ mà khi thắng lợi
Nghếch mặt thách cả trời
Ta biết mình thế rồi
Nhưng không sao thay đổi
Bởi bản tính đã tồi
Là cả đời sống tệ.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét