Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2026

CƠ HÀN

 

Cơ hàn ai có muốn đâu

Những không có biết cách nào giàu lên

Ngu si lâu quá thành hèn

Phải chăng là số cho nên thế này


Ta buồn ta uống rượu say

Mong sao quên những tháng ngày này đi

Say xong ta ngủ li bì

Ta mơ được bạn rủ đi kiếm tiền


Bạn rằng có chí thì nên

Tôi đây chỉ cách kiếm tiền cho ông

Chỉ cần vài chục triệu đồng

Ông mua sản phẩm rồi ông bán hàng


Ta nghe cũng rất là ham

Rằng bạn hiền chỉ cách làm giúp cho

Chứ tôi chẳng biết sao giờ

Cuộc đời túng quẫn nên thơ thẩn hoài


Bạn rằng ông cứ nghe tôi

Bây giờ ông hãy đi mời người ta

Về đây chung một mái nhà

Bán hàng đa cấp là ta sẽ giàu


Ta rằng bạn nói thiệt sao

Tôi ngu đâu biết cách nào nói năng

Làm sao lý lẽ phân trần

Nếu người từ chối làm ăn với mình


Bạn rằng ông rất thông minh

Cái tài nói dóc cùng mình xưa nay

Vài ba cái chuyện thế này

Với ông là chỉ búng tay được liền


Bây giờ ông muốn giàu lên

Một là ông phải bỏ tiền ra mua

Hai là ông dụ người vào

Cách nào thấy hợp thì lao vô làm


Ta rằng nghe cũng quá ham

Chỉ e tôi sẽ không làm vậy đâu

Tuy rằng tôi cũng ham giàu

Nghèo là cái số làm sao thoát giờ


Cảm ơn bạn chỉ dẫn cho

Bạn tìm người khác mà nhờ cậy đi

Bây giờ tôi phải đi về

Kẻo không rồi lại u mê lạc đường


Thế là ta tỉnh dậy luôn

Nghe đâu có tiếng em Hường chạy qua

Hường rằng con chó bên nhà

Người ta đánh bả lăn ra ngỏm rồi


Ta nghe đứng phắt dậy ngay

Nghĩ thầm hên quá, thịt cầy có ăn

Đang trong cảnh khổ bần hàn

Lộc trời cho thịt chó Tây to đùng


Thấy Hường nước mắt rưng rưng

Ta rằng chuyện ấy em đừng buồn chi

Chó thôi có đáng là gì

Mai mua con khác nuôi đi đừng buồn


Hường rằng em rất là thương

Tại vì con chó nó thường ngủ chung

Em cô đơn rất lạnh lùng

Đêm đêm ôm nó nên không thấy buồn


Thiệt là cái bọn ác nhơn

Tội cho thằng chó mới tròn một năm

Nhờ anh chôn xác nó giùm

Còn đây chi phí năm trăm ngàn đồng


Nghe Hưởng vừa dứt lời xong

Ta rằng em cứ yên tâm mà về

Lát rồi anh sẽ chạy qua

Anh đưa ra bãi để mà chôn đi


Dứt lời, Hường bỏ đi về

Ta cầm bao bố ra bê chó về

Nghĩ thầm ta phải mang đi

Chỗ nào cho khuất để mà thịt ăn


Nghèo rồi thì chắc là hèn

Chục cân thịt chó chợ đen triệu đồng

Ta cho vào tủ cấp đông

Dùng trong một tháng đỡ đồng tiền ăn


Thế là ta hý hoáy làm

Tối về có được chục cân thịt cầy

Tiền Hường gửi vẫn còn đây

Ta đi mua rượu đổ đầy hai can.


Kể từ hôm ấy ta nhàn

Ngày nào cũng rượu và ăn thịt cầy

Hão huyền những chuyện gió mây

Thẩn thơ với ánh trăng gầy hàng đêm.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

BIỂN XANH LẠI HOÁ NƯƠNG DÂU

 

"Con ơi nhớ lấy câu này

Cướp đêm là giặc cướp ngày là quan"

Làm quan ai cũng đều gian

Nhưng quan với giặc có phần khác nhau

Quan vốn từ dân chứ đâu

Họ hàng chú bác cùng nhau trong làng

Quan cho cả họ vẻ vang

Giặc thì tàn phá xóm làng nát tan

Họ nào chẳng muốn làm quan

Khi được chức tước đều tham cho mình

Quan tốt thì họ hiển vinh

Quan xấu sẽ bị dân mình tẩy chay

Chuyện thường từ xưa đến nay

Nên con cứ giỏi có ngày thành quan

Gian là cái chuyện phải gian

Nhưng gian có lúc phải cần ngu ngơ

Phải biết giả bộ ngó lơ

Phải biết những lúc dại khờ vô tâm

Phải biết có lúc như hâm

Của ăn nhưng chớ có cầm trong tay

Ăn khéo thì sẽ no dai

Vụng về hống hách cái tai nó tìm

No rồi nên biết nằm im

Chia sẻ chút ít để tìm tiếng thơm

Tặng người nghèo khổ bát cơm

Như thế người khác biết ơn của mình

Chẳng ai không sống cho mình

Kẻ tìm cái lợi, người tìm cái danh

Chữ quan luôn có mùi tanh

Thế nên quan cứ tranh giành hại nhau

Chẳng ai tốt lành gì đâu

Biển xanh lại hoá nương dâu mấy hồi.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

ĐỜI VUI MÀ !

 

Đời vui mà nên em đừng buồn nhé

Cười lên đi hạnh phúc đến ngay thôi

Em nhìn lên ngước về phía mặt trời

Tia nắng mới sưởi tâm hồn rét mướt


Những vất vả chỉ là bài học nhỏ

Ai trong đời mà không đã trải qua

Em nhìn xem ta đều giống nhau mà

Anh cũng đã khóc rất nhiều em ạ


Khi còn bé chúng ta đều mơ ước

Mơ là mơ nào có dễ được đâu

Nhưng phải mơ để phấn đấu không ngừng

Ta luôn hướng về con đường phía trước


Đời rất sướng mà ta không biết hưởng

Thế cho nên ta lại tưởng đời đau

Vui cười lên là sẽ hết u sầu

Dòng nước mắt cuốn trôi bao nỗi khổ.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

MỖI NGƯỜI

 

Mỗi người là một cuộc đời

Cho nên câu chuyện mỗi người khác nhau

Không ai biết trước thế nào

Chỉ biết cố gắng làm sao đừng buồn


Mỗi người có một quê hương

Nên không chung hướng trên đường về quê

Có người chung một miền quê

Nhưng lại ở những mái nhà khác nhau


Mỗi người có một nỗi đau

Nên không ai giống nỗi đau người nào

Đau thì cảm giác như nhau

Nhưng đau xuất phát từ đâu tùy người


Mỗi người có một nụ cười

Nên không ai giống nụ cười của ai

Cười là cảm xúc bên ngoài

Bên trong tâm trạng không ai giống người


Mỗi người là chuyện mỗi người

Ta chỉ cần biết con người của ta

Không nên xen chuyện người ta

Bởi vì như vậy thật là không hay


Ta soi ta mỗi một ngày

Để ta biết được hôm nay thế nào

Người ta dù có ra sao

Ta đừng ý kiến xen vào làm chi


Đời người rốt cuộc là gì

Đến xong rồi lại ra đi bất ngờ

Có bao nhiêu những giấc mơ

Nhưng ai thật sự đã mơ mà thành


Bên nhau là bởi chữ tình

Xa nhau là bởi do mình đổi thay

Đừng gieo cho những đắng cay

Để người được sống tháng ngày bình yên.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2022

BÁN Ế QUÁ

 

Dạo này đất bán là rất khó

Bởi thiên hạ giờ chẳng còn tiền

Chẳng ai ngu bỏ vài chục tỷ

Để mua vớ vẩn mớ đất hoang


Có tiền mua đất là rất dại

Lúc hết tiền tiêu cạp đất ăn

Bán cao thì chẳng ai thèm ngó

Bán lỗ thì ngồi tiếc mất tiền


Nên cứ có tiền là chắc nhất

Thích ăn món gì là cứ ăn

Ốm đau vào viện không phải sợ

Cứ ném tiền ra bác sĩ lo


Mình làm cò đất nên mình hiểu

Chẳng qua nói dóc để khách mua

Ai dại đầu tư thì phải chịu

Mua mớ đất hoang, nợ cả đời.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2024

ĐIỂM CHUNG

 

Em đi đâu một mình bên lề phải

Anh ngược đường bên lề trái nhìn sang

Hai chúng ta đang trên một con đường

Nhưng ngược hướng nên đối đầu bỡ ngỡ


Em đem theo nỗi buồn đi đâu vậy

Anh đang cần thêm vào chút đau thương

Ta nhìn nhau nơi hai phía con đường

Nơi anh đến là chỗ em từ giã


Em có muốn anh giơ bàn tay trái

Để nắm vào chiếc tay trái của em

Những ngón tay đan vào nhau thật chắc

Mình đứng yên cố tìm một điểm chung


Nguyen Duy Sac 2015

MA ĐƯA LỐI QUỶ ĐƯA ĐƯỜNG

 

Tình yêu không kiếm được đâu

Nên ta đừng cố mong cầu làm chi

Vô duyên ta chẳng có gì

Có duyên mới gặp tức thì yêu ngay


Tình yêu nó lạ kỳ thay

Cạnh bên nhưng chẳng có ai yêu mình

Tự nhiên gặp bất thình lình

Trên trời rơi xuống cho mình người yêu


Tình yêu không có nói nhiều

Yêu là tự khắc người yêu lại mình

Tình yêu nó rất tâm linh

Dù xa ngàn dặm vẫn tìm thấy nhau


Tình yêu như một phép màu

Không ai hiểu được vì sao yêu người

Yêu mà đến chết mới thôi

Xa nhau là phải cả đời khổ đau


Tình yêu tìm ở nơi đâu

Làm sao mà biết ở đâu để tìm

Một ngày thấy thổn thức tim

Đó là dấu hiệu người tìm đến ta


Tình yêu là loại quỷ ma

Trời xui đất khiến làm ta phát cuồng

Không ai bắt buộc ta thương

Nhưng yêu là sẽ cứ thương cả đời


Tình yêu không phải trò chơi

Nên yêu không thể chọn người để yêu

Dù cho đau khổ rất nhiều

Nhưng người ta vẫn cứ yêu điên cuồng


Tình yêu không phải vở tuồng

Nên ta không thể diễn tuồng khi yêu

Ai mà hay nói lời yêu

Người đó chứng tỏ chưa yêu bao giờ


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2021

BA HOA


Nhà thơ mồm mép điêu ngoa lắm

Chớ dại mà tin kẻ lắm mồm

Họ gieo ảo tưởng đời là mộng

Em sẽ một đời ôm khổ đau


Văn chương ngôn luận toàn giả dối

Viết lách cũng vì mấy bữa cơm

Bản chất văn nhân là nói xạo

Ai dại tin vào sẽ khổ đời


Anh đây cũng biết làm thơ chút

Gọi là lõm bõm xếp ngôn từ

Chứ còn tình nghĩa trong câu chữ

Toàn những điêu từ thôi em ơi


Chỉ có yêu em là anh thật

Không một chút nào giả tạo đâu

Anh đã đau nhiều nên anh hiểu

Cũng bởi yêu em nên anh đau.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2009

ÁO KHOÁC CỦA EM


Chiếc áo khoác ngày xưa em mặc

Đến hôm nay nó cũ lắm rồi

Anh nhìn thấy vết sờn, vết rách

Em vẫn còn khoác nó lên người


Anh nhìn thấy mà đau lòng lắm

Chiếc áo kia anh đã từng quen

Rất nhiều những buổi chiều mình hẹn

Anh mới nhìn đã nhận ra em


Và chiếc mũ màu kem chất dạ

Em cũng thường đội nó trên đầu

Hình ảnh đó vẫn còn lưu dấu

Bao nhiêu năm anh chẳng hề quên


Mũ và áo của em đều cũ

Nhưng em luôn giữ chúng bên mình

Anh thật tệ, còn thua đồ vật

Thế cho nên em vứt bỏ luôn


Em là người chung thủy đến cùng

Nên em khổ chỉ mình em chịu

Lời gièm pha cay nghiệt em nghe

Để gìn giữ cho mình Đức Hạnh


Thôi anh tệ, em đừng có hận

Hận làm gì một kẻ vô tâm

Em im lặng là anh đã hiểu

Cảm ơn em từng đã thương anh.


Tác giả: Nguyễn Duy Săc 2024

CHUYỆN ẤY LẦN ĐẦU

 

Cái chuyện ấy 

Em à anh vẫn nhớ

À mà thôi

Anh không nhắc lại đâu

Chuyện hồi đó

Lúc chúng mình còn nhỏ

Anh và em

Chắc cũng bởi dậy thì

Buồn cười nhỉ

À không, mắc cỡ lắm

Em nhớ không

Chỗ góc của sân trường

Không ai hết

Chỉ hai đứa mình thôi

Chắc giờ thì

Em có thể nhớ rồi

Mà không nhớ

Thôi quên luôn em nhé

Người ta nghe

Anh chắc lấy mo che

Hì hì hì

Anh định nói em nghe

Nhưng anh nghĩ

Ngu gì mà nhắc lại

Hồi đó dại

Chứ giờ đừng hòng nhé

Chuyện ấy giờ

Anh đã giỏi rất nhiều

Bao kinh nghiệm 

Nhiều năm anh rèn luyện

Chỉ vài đường

Em gục ngã đau thương

Chứ không có

Vụng về và luống cuống

Hồi lần đầu

Chuyện ấy có vài câu

Thơ anh viết

Tặng em buổi ban đầu

Tuy lần ấy

Ngôn từ còn rất vụng

Nhưng hôm nay

Những hồn thơ bay bổng

Anh đưa em

Lên đến tận mây xanh

Cái chuyện ấy 

Em có còn lưu giữ

Mối tình đầu

Mười bốn tuổi đã yêu.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2013

HAI BÀ TRƯNG

 

Hán Quang Vũ Đế đương triều

Nhân dân Giao Chỉ chịu nhiều khổ đau

Thân phận như kiếp ngựa trâu

Cuộc đời nô lệ một màu tối tăm

Thái Thú Tô Định tham lam

Vơ vét thoả mãn lòng tham vô bờ

Cửu Chân, Nhật Nam, Hợp Phố

Dân tình khốn khổ thật là thảm thương

Buồn cho thân phận quê hương

Anh hùng nghĩa sỹ tìm đường đấu tranh

Thế lực lại quá mong manh

Tô Định tiến hành đàn áp rất nhanh

Nhiều cuộc khởi nghĩa bất thành

Nghĩa sỹ bị hành hình rất dã man

Bà Trưng người gốc Văn Lang

Con nhà thuộc hàng Lạc Tướng vang danh

Bà Man Thiện bậc sinh thành

Chị em từ nhỏ học hành giỏi giang

Anh thư văn võ song toàn

Chồng là Thi Sách làm quan một vùng

Thi Sách là bậc anh hùng

Chí lớn vẫy vùng muốn đuổi Hán Quân

Vợ chồng yêu nước thương dân

Chiêu mộ nghĩa sỹ xa gần rất đông

Vợ chồng chung ngọn cờ hồng

Quyết chí một lòng cứu lấy non sông

Ngày đêm thôi thúc trống đồng

Hào kiệt chung lòng náo nức về theo

Tô Định cho mật thám theo

Tìm cách khéo léo dụ hàng nghĩa quân

Thi Sách né tránh nhiều lần

Cố gắng bí mật để mà mộ binh

Tô Định đã nắm tình hình

Biết rằng Thi Sách luyện binh ngấm ngầm

Ông ta theo dõi âm thầm

Dùng vàng dụ dỗ , hỏi thăm tận tình

Thi Sách biết khó giữ mình

Khéo léo luồn cúi cố tình làm thinh

Từ đó mất lòng Tô Định

Ông ta đã có ý định diệt trừ

Sau những tính toán dự trù

Thi Sách bị dụ phải về Luy Lâu

Tô Định bắt Sách cúi đầu

Giải tán quân sỹ rồi mau đầu hàng

Thi Sách không chịu đầu hàng

Tô Định vội vàng dùng làm con tin

Trưng Trắc đã biết nguồn tin

Bà rất bực mình và hận Hán quân

Tô Định bắt bà giao quân

Chồng sẽ được thả bình an trở về

Thi Sách mới nhắn tin về

Thù nhà nợ nước hai bề cùng lo

Nàng phải gây dựng cơ đồ

Xác thân ta nguyện hiến cho nghiệp Hùng

Chớ nghe lời kẻ gian hùng

Tô Định gian trá hắn không giữ lời

Phất cờ khởi nghĩa ngay thôi

Ta dẫu chết rồi sử sách lưu danh

Trưng Trắc buồn suốt năm canh

Thù nhà nợ nước phải đành gánh chung

Chị em dựng ngọn cờ hồng

Làm lễ tế chồng trước lúc ra quân

Nghĩa sỹ hăng hái tinh thần

Khắp vùng Giao Chỉ rầm rần quân reo

Nhân dân khắp chốn về theo

Nghĩa quân lớn mạnh lên theo từng ngày

Cờ hồng trong gió tung bay

Tô Định mặt mày lo lắng hẳn ra

Quân Hán tiến đánh hai bà

Từ Mê Linh, nghĩa quân ra đón đầu

Đôi bên đối trận cùng nhau

Lê Chân nữ kiệt dẫn đầu tiên phong

Nghĩa quân dũng mãnh tấn công

Hán quân sợ hãi chạy không dám nhìn

Bát Nàng ra sức truy binh

Quân đội Tô Định trốn vào Luy Lâu

Nghĩa quân vây hãm Luy Lâu

Tô Định bắt đầu phát hoảng cả lên

Mặt thành cung thủ leo lên

Chảo dầu , nỏ lớn lắp tên thủ thành

Hai bà bao vây ngoài thành

Nghĩa sỹ chuẩn bị công thành bằng thang

Sau hiệu lệnh trống đồng vang

Quân ta xếp hàng chuẩn bị tấn công

Nỏ dài bắn loạt tên đồng

Máy bắn đá cũng tấn công tường thành

Hoả tiễn phóng hết vào thành

Chiến sỹ cảm tử leo thành đánh lên

Quân Hán chống trả bằng tên

Dầu nóng tới tấp đổ lên hào thành

Nghĩa quân cố phá cổng thành

Rất nhiều chiến sỹ bỏ mình tan xương

Máu tươi chảy khắp chân tường

Lớp lớp nghĩa sỹ tìm đường leo lên

Hán quân bắn cả rừng tên

Bộ binh dũng cảm xông lên hộ thành

Nghĩa quân đánh bốn mặt thành

Máy bắn đá phá tan tành nhà dân

Vòng vây càng xiết chặt dần

Lương thực sắp cạn, Hán quân yếu dần

Tô Định buộc phải xuất quân

Mở con đường máu cứu thân của mình

Ông ta tập họp tướng binh

Toàn quân thề quyết liều mình xông ra

Cửa bắc, quân Hán xông ra

Quân của hai bà chờ đã từ lâu

Hán quân dàn trận đối đầu

Bộ binh thiết giáp bắt đầu tản ra

Cung thủ rút sẵn tên ra

Kỵ binh ra sức hét la ầm ầm

Tô Định vẻ mặt hầm hầm

Đốc thúc trống trận liên hồi trợ binh

Ông ta chửi bới và khinh

Nội dung bảo Việt tộc mình Man di

Hai bà chẳng đếm xỉa gì

Voi chiến đồng loạt tức thì xông lên

Bộ binh hỗ trợ cạnh bên

Cung thủ bắn những rừng tên đánh vào

Quân Hán dũng mãnh xông vào

Kỵ binh ào ào chém giết lung tung

Quân ta bị lắm thương vong

Trận tuyến nhiều vòng bị đánh bật ra

Bát Nàng, Lê Chân xông pha

Thánh Thiên cũng quả thật là oai phong

Hai bà thúc giục trống đồng

Tiếng chiêng, tiếng cồng uy hiếp Hán Quân

Voi chiến lăn xả liều thân

Nghĩa sỹ tinh thần chiến đấu thêm hăng

Nhân dân tiếp viện thêm tăng

Quân Hán hoảng loạn tinh thần chạy đi

Tô Định không kịp nghĩ suy

Cắt râu, cởi áo tức thì chuồn ngay

Luy Lâu , binh lính hàng ngay

Quân ta nhiều ngày truy kích Hán quân

Nghĩa quân thần tốc như thần

Giải phóng dần dần toàn cõi Lĩnh Nam

Giao Chỉ, Cửu Chân, Nhật Nam

Quân Hán đầu hàng quy phục khắp nơi

Sáu lăm thành được thu hồi

Dẹp yên giặc rồi, Trưng Trắc lên ngôi

Triều đình trên dưới vua tôi

Chăm lo cho đời sống của muôn dân

Trưng Vương rất được lòng dân

Lĩnh Nam dần dần ổn định dân sinh

Kinh thành đóng tại Mê Linh

Trưng Vương tài tình lãnh đạo quốc gia

Ngày đêm củng cố nước nhà

Cộng đồng Bách Việt theo bà rất đông

Quảng Tây và xứ Quảng Đông

Nhất trí đồng lòng theo Trưng nữ Vương

Sau ba năm khó trăm đường

Giao Chỉ ngoan cường làm chủ Lĩnh Nam

Hán Vũ Đế vẫn lòng tham

Nhất quyết tái chiếm phương nam trả thù

Mã Viện tập kết quân nhu

Phục Ba nhận chỉ tiếp thu soái kỳ

Lĩnh Nam chinh phạt Man di

Thuỷ bộ cấp tốc tức thì hành quân

Mã Viện là một công thần

Tướng già lão luyện cầm quân rất tài

Quân Hán tiến đánh dài dài

Ta chống không lại, rút dần về nam

Toàn bộ phía bắc Lĩnh Nam

Nhiều thành thất thủ đã hàng Hán quân

Mã Viện tiến xuống dần dần

Bộ binh đã tiến đến gần Mê Linh

Lê Chân ngăn chặn thuỷ binh

Thế giặc quá mạnh, bà đành rút lui

Quân ta vừa đánh vừa lùi

Mã Viện liên hồi đốc thúc tiến công

Quân Hán do rất là đông

Hai bà bị bọn đàn ông xem thường

Thành Mê Linh tuy cao tường

Nhưng nhiều nam tướng không vâng lệnh bà

Họ xem thường phận đàn bà

Mã Viện kéo đến họ ra đầu hàng

Quân ta vì thế mà tan

Thánh Thiên cùng với Bát Nàng hy sinh

Lê Chân vất vả chiến chinh

Hai bà đành phải lui binh vào rừng

Cẩm Khê là trận cuối cùng

Mã Viện phong toả trùng trùng vòng vây

Hai bà cố đánh phá vây

Thế nhưng lần này sức yếu thế cô

Quân Hán nhiều đợt xông vô

Cũng không hề có dễ mà thắng ngay

Hai bà tháo chạy đêm ngày

Sông Hát án ngữ chặn ngay con đường

Biết mình đã đến cùng đường 

Chị em nhảy xuống dòng sông trầm mình

Nhiều nữ tướng cũng hy sinh

Giữ lấy khí tiết dân mình Văn Lang

Mã Viện dẹp yên Lĩnh Nam

Ông ta cho làm chiếc cột đồng to

Trên khắc một dòng chữ to

Cột đồng gãy là Giao Chỉ diệt vong

Nghìn năm vọng tiếng trống đồng

Nỗi nhục mất nước chất chồng xót xa.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2002


IM LẶNG LÀ TRÍ TỆ

 

Im lặng để làm gì để cho đau

Cục tức lâu năm nó ứ vào

Đến ngày nào đó sinh ra bệnh

Lỡ mà di chứng phải làm sao


Im lặng cho qua nhưng lại đau

Bởi vì uất ức ở trong đầu

Nói ra lại sợ mình nói hớ

Thế thì ta biết phải làm sao


Nên tìm cách ứng xử ngọt ngào

Nói năng chuẩn mực, chớ tự cao

Lạt mềm buộc chặt là hay nhất

Mật ngọt chết rồi chẳng hay sao


Im lặng chắc người bỏ qua sao

Đó là nhu nhược bị đè đầu

Khôn ngoan là khéo từng lời nói

Để kẻ đang nghe thấm và đau


Nhẫn nhịn mới là trí tuệ cao

Người hay ứng phó uyển chuyển vào

Dẫn dụ đối phương vào ngõ cụt

Rồi chốt một câu đánh dập đầu


Ở đây không phải là gian xảo

Mà bảo vệ mình đỡ bị đau

Tránh đi thù hận trong giao tiếp

Mở thêm cơ hội những ngày sau.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2013

KHÔNG QUEN

 

Người khuyên ta đừng khóc

Nhưng tại sao người đau

Chúng ta là gì nhỉ

Mình quen biết gì đâu


Chỉ một cái nút chặn

Chấm dứt hết u sầu

Biến người thương thành lạ

Ta như chưa biết nhau


Ta thì vẫn cứ đau

Người chắc đau gấp vạn

Ta biết người đau lắm

Bởi vì người thương ta


Lạ rồi nhưng vẫn thương

Tình xưa hoài vương vấn

Những dư âm luẩn quẩn

Từ ký ức hiện về


Tại sao lại như vậy

Chắc chỉ người hiểu thôi

Ta là thầy lý số

Ta bấm quẻ biết ngay


Bây giờ ta đắng cay

Tại số ta nó vậy

Người quyết định buông tay

Tại số mình nó vậy


Số mệnh đã như thế

Chứ không phải không thương

Tình mình phải đau thương

Vì hai cung đại kỵ.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2022

NỖI BUỒN LÊ NGỌC HÂN

 

Chiều xuân trên đất Phú Xuân

Nỗi buồn công chúa Ngọc Hân chất đầy

Bắc Hà giặc Mãn bao vây

Đền đài, lăng tẩm, cỏ cây điêu tàn


Hoàng thân quỳ gối đầu hàng

Điện ngọc, cung vàng lơ láo trơ trơ

Kẻ sỹ rụt cổ làm ngơ

Vua tôi luồn cúi đi thờ ngoại bang


Nông phu rời bỏ xóm làng

Tha phương cầu thực lang thang không nhà

Bao nhiêu mồ mả ông cha

Giặc Mãn đào bới hết ra tìm vàng


Kẻ thù lên giọng ngênh ngang

Thiên triều phách lối hung tàn dã man

Nước nhà lâm cảnh lầm than

Ngọc Hân đau xót lệ tràn canh thâu


Hoàng Lê nhất thống còn đâu

Tinh hoa Đại Việt bao lâu cấu thành

Giờ cơn binh lửa tan tành

Tháp rùa ngơ ngẩn liễu xanh u buồn


Ngọc Sơn trước trận mưa tuôn

Thê Húc nhớ nguồn cố với lời than

Bút thiêng viết nét than van

Văn miếu luyến tiếc lời vàng thánh nhân


Hoa đào tan tác bụi trần

Pháo tết rần rần tiếng nổ tóc tang

Nữ nhi chỉ biết thở than

Giọt nước mắt nàng cay đắng tha hương


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2002

ĐÔI TA MƠ NHÉ !


Ngày đầu ta gặp nhau

Không ngờ là định mệnh

Mối nhân duyên tiền định

Khiến đôi mình đớn đau


Chữ tình kia khó dứt

Vì ta đã thương nhau

Bây giờ tuy không gặp

Nhưng vẫn hoài nhớ nhau


Hạnh phúc thật giản dị

Có cần tìm đâu xa

Nó ở gần bên ta

Lòng vị tha, thấu hiểu


Nước trong rồi lại đục

Nước đục lại rồi trong

Chỉ cần giữ bình tâm

Tình người luôn hiện diện


Ở bất cứ nơi đâu

Tại tâm ta ích kỷ

Nên nghĩ người vô tâm

Khi còn lòng trắc ẩn


Là ta biết thương nhau

Đời vô thường kệ nó

Còn tình, ta còn nhau

Hạnh phúc luôn tìm đến


Duy Sắc 2015

BUÔNG BỎ

 

Liệu thời gian có xóa nhòa ký ức

Hay ta càng tiếc nuối mãi không thôi

Em có biết những đêm dài không ngủ

Anh nhìn trời mà miệng cứ mỉm cười


Lắm lúc hỏi tại sao mình như vậy

Tự trả lời rằng anh rất yêu em

Thế cho nên cứ phải thức trắng đêm

Thơ với thẩn trút hết niềm tâm sự


Khổ thì chịu chứ biết làm sao nữa

Một chữ tình đau đáu nửa cuộc đời

Anh hủy hoại hết công danh sự nghiệp

Em khổ đau tiếc nuối tuổi thanh xuân


Yêu nó vậy không cách nào hiểu nổi

Nào phải đâu hai ta quá u mê

Nhưng kỳ lạ mối tình đầy oan nghiệt

Tại sao ta số phận lại vướng vào


Anh phiêu bạt bao nhiêu năm sương gió

Đến hôm nay chỉ còn lại chữ tình

Bàn tay trắng đến bây giờ vẫn trắng

Không có gì ngoài nỗi nhớ người thương


Anh biết em đau khổ cũng trăm đường

Lời cay nghiệt họ dèm pha chế nhạo

Quá đắng cay em đã tự giam mình

Buông bỏ hết để bình yên tìm đến.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2021

DUYÊN TRỜI

 

Một tình yêu sét đánh

Trời giáng xuống hai người

Yêu thương và cay đắng

Đớn đau suốt một đời


Nhân duyên này ai tạo

Cớ sao mình gặp nhau

Ai khiến xui trắc trở

Hay là số mệnh rồi


Chúng ta chưa muốn quên

Vì không thể nào quên

Làm sao mà lại quên

Có gì mà phải quên


Có thể quên em không

Nếu như anh muốn quên

Nhưng anh không quên được

Thế nên anh không quên


Cuộc đời vô thương lắm

Ta còn bao thời gian

Để khổ đau cay đắng

Để thắm thiết yêu thương.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020

DUYÊN PHẬN

 

Em yếu đuối vì thương anh quá

Em tổn thương cũng bởi vì anh

Em đau khổ cũng do anh tạo

Em quay lung im lặng vì đau


Ta không thể bắt đàu trở lại

Vì chúng ta đều rất nặng tình

Đành nuốt lệ mỗi người một ngả

Nhưng linh hồn cứ mãi tìm nhau


Ai cũng nghĩ muốn là sẽ được

Nhưng cuộc đời nào dễ vậy đâu

Mọi toan tính đều sai kết quả

Cũng bởi do định mệnh sắp bày


Thôi đành vậy, chờ thêm chút nữa

Để thử xem duyên số ra sao

Nếu thật sự đây là duyên phận

Hai chúng ta sẽ lại bên nhau.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

KHỔ ĐAU

 

Em còn có nhớ anh không

Bây giờ anh chỉ thấy lòng mình đau

Tiếc cho một mối tình đầu

Trời sinh một cặp khổ đau một đời


Bao nhiêu năm nước mắt rơi

Cũng vì người ấy nói lời dèm pha

Làm cho ta bị nghi ngờ

Tình mình vì thế cứ xa dần dần


Anh buồn việc đó nhiều năm

Nhưng không biết cách để làm tốt hơn

Thành ra em phải đau buồn

Níu kéo không được nên buông cuộc tình


Đang yêu thành kẻ thất tình

Thật là oan nghiệt cho mình đúng không

Sao em chưa chịu lấy chồng

Hay là em muốn anh mong anh chờ


Cho anh đau khổ ngẩn ngơ

Cho anh trá giá năm xưa vô tình.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020

TÌNH YÊU

 

Tình yêu thật đơn giản

Chỉ lại mình đa đoan

Người ta đâu đòi hỏi

Hay kiêu kỳ cao sang


Chắc tại ta mặc cảm

Tay trắng chưa có gì

Nên tự mình tháo chạy

Trốn bỏ tình người ta


Người thương mình nhiều quá

Lo lắng hết cho ta

Tinh thần và vật chất

Ta hổ thẹn cho ta


Bây giờ ta đi xa

Người nghĩ ta bội bạc

Nhưng người nào có hiểu

Ta không xứng với người


Một nỗi đau suốt đời

Tự ta gây ra cả

Tại ta mà người khổ

Ôi mối tình xót xa.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2015

BIỆT LY TÌNH CA

 

Chiều xuân năm ấy bên nhau

Chúng mình e thẹn lần đầu cầm tay

Má em ửng đỏ hây hây

Tim anh hồi hộp sợ người chê ta

Ai ngờ em rất thật thà

Rằng em cũng đã thích anh lâu rồi

Nhưng em ngại nói ra thôi

Bởi vậy em mới nhận lời yêu anh

Tình yêu mình đến rất nhanh

Như là sét đánh thật kỳ lạ thay

Anh luôn nghĩ mối duyên này

Ai đã sắp đặt cho hai ta rồi

Nhiều khi anh thấy lạ đời

Sao anh lại dễ được người ta yêu

Chỉ trong có một buổi chiều

Hai người xa lạ thương yêu chân thành

Duyên ta là mối duyên lành

Nên ta hạnh phúc khi mình bên nhau

Chưa từng hai đứa cãi nhau

Em luôn tôn trọng và chiều ý anh

Tưởng như duyên phận sẽ thành

Nhưng rồi mình lại dần dần cách xa

Bỏi vì những tiếng dèm pha

Tình mình đã bị người ta xen vào

Thế nên em chịu nỗi đau

Anh mang tiếng xấu là người lưu manh

Em ngồi tiếc nuối xuân xanh

Anh buồn sự nghiệp tan tành trắng tay

Đúng là oan nghiệt đắng cay

Nào ai ngờ trước có ngày biệt ly

Đôi ta nào có lỗi gì

Chẳng qua yêu quá đôi khi lụy tình

Miệng đời soi mói chuyện mình

Họ luôn nghĩ xấu về tình chúng ta

Anh hiểu hết mọi chuyện mà

Bản thân anh cũng rất là đớn đau

Thương em mang nặng nỗi sầu

Thương anh phiêu bạt mưu cầu công danh

Đôi ta yêu rất chân thành

Mọi điều tốt đẹp ta giành cho nhau

Anh buồn em quặn lòng đau

Em buồn anh cũng nhói đau trong lòng

Những khi xa cách nhiều năm

Anh luôn nhung nhớ về em mỗi ngày

Thương người mảnh khảnh thân gầy

Thương người lầm lũi tháng ngày mưu sinh

Thương người cô quạnh một mình

Thương người luôn vẫn chung tình với ta

Mười lăm năm mới hôm qua

Bây giờ anh đã tuổi già kề bên

Còn em cũng đã trung niên

Tóc đều đã bạc mà duyên chưa thành

Biết em một dạ trung trinh

Đợi chờ mãi một bóng hình người thương

Chữ tình ta mãi vấn vương

Thương người như thể ta thương thân mình

Thương nhưng đành phải làm thinh

Thương trong im lặng đứng nhìn từ xa

Tại sao dang dở tình ta

Anh luôn tự hỏi đôi ta lỗi gì

Miệng đời cay nghiệt quá đi

Đôi ta cách biệt cũng vì thế thôi

Họ đành chia rẽ duyên trời

Quyết tâm dàn xếp cuộc đời chúng ta

Nhưng họ đâu hiểu tình ta

Bởi vậy đã khiến đôi ta chia lìa

Nỗi đau ta đã chịu kia

Có ai ra gánh được gì giúp không

Chẳng còn gì để mà mong

Chỉ còn ký ức trong lòng chưa quên

Biệt ly tình lỡ buồn tênh

Anh lang thang mãi một mình nhớ em

Cùng trăng thao thức hàng đêm

Giấc mơ luôn thấy có em bên mình

Em thường thủ thỉ với anh

Rằng em luôn mãi thủy chung một lòng

Mặc cho chịu cảnh phòng không

Trái tim em chẳng động lòng với ai

Tình ta sẽ chẳng hề phai

Nó nằm sâu thẳm trong tim em rồi

Em thương anh nhất trên đời

Bởi vì duyên nợ ông trời đã se

Tình yêu kỳ lạ của ta

Đó là Định Mệnh hai ta kiếp này

Dù tình oan trái đắng cay

Nhưng là cái nghiệp của hai chúng mình

Chỉ mong anh hãy giữ mình

Bảo trọng thân thể bình an mỗi ngày

Anh nghe em nói bên tai

Thương em con gái khổ đau vì tình

Thương em, anh lại trách mình

Trách mình đã phụ người mình thương yêu

Những khi tâm trạng cô lieu

Anh chỉ biết nhớ và yêu một người

Nhớ ánh mắt, nhớ nụ cười

Nhớ bàn tay ấy, nhớ người mảnh mai

Nhớ sao mái tóc em dài

Tấm lòng tử tế khó ai sánh bằng

Đúng là phúc báu trời ban

Anh thật may mắn có em bên mình

Ta chưa qua hết cuộc tình

Nên còn ray rứt mối tình chưa nguôi

Ta luôn mong nhớ về người

Ta luôn hy vọng ngày người bên ta

Ta phải tìm đến người ta

Chúng ta nối lại tình ta ngày nào

Nếu không ta cả đời đau

Ta không chịu nổi người đau một mình

Hai ta là một mối tình

Đã đau hai đứa chúng mình cùng đau.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2023



DÒNG THƠ TÂM TRẠNG

 

Đau đớn tình ta ôi đớn đau

Tìm em anh không biết tìm đâu

Chỉ nghe loáng thoáng vài tin tức

Anh sợ hiểu lầm làm em đau


Tình yêu là phước hay là nghiệp

Tại sao ai yêu cũng khổ đau

Biệt ly chia cách, hơn với giận

Tình lỡ thì đau cả một đời


Lụy tình tàn phá người kinh khủng

Nó khiến tâm ta muốn hóa khùng

Nhớ nhung, dằn vặt, quên ăn uống

Bỏ cả việc làm đi lung tung.


Chẳng phải do những thứ ngôn tình

Những cảm xúc rẻ tiền hào nhoáng

Hay những câu thề thốt linh tinh

Chữ tình thật khó mà viết trọn


Cả một đời đau bởi nhớ người

Cũng chỉ mình ta với ánh trăng

Với chén rượi cay đốt cháy lòng

Người ta chắc nghĩ ta hạnh phúc

Người chắc trách ta kẻ vô tình


Tình yêu tàn phá hơn ta tưởng

Nó hóa người thường thành kẻ điên


Em vì buồn quá nên em bỏ

Anh đành phải nhớ đến suốt đời

Anh thương em bởi cái nghĩa tình

Chứ nào phải tình yêu nam nữ


Ở nhoài kia biết bao cám dỗ

Anh chẳng màng, chỉ nghĩ về em


Có đôi lúc tưởng tình là ảo

Nhưng tình kia tàn phá kinh hoàng

Nó gieo rắc nỗi buồn nhung nhớ

Nó khiến ta luôn thấy cô đơn


Tình thiêu đốt thanh xuân tuổi trẻ

Nó vùi ta trong những đắng cay


Không hiểu nổi tình là gì nữa

Tại làm sao ta chỉ thương người


Tình yêu nó đẹp bởi lòng chung thủy

Thế cho nên người ca tụng tình yêu


Vì em thánh thiện, tình trong sáng

Anh mới si mê đến tận giờ

Đời người ai được tình yêu vậy

Anh thật là may gặp được em


Gió thổi mang theo những nỗi buồn

Anh lại nhớ em, nước mắt tuôn

Bao nhiêu ký ức về một lúc

Đêm nay anh lại ngắm trăng suông


Em ơi anh nhớ em nhiều lắm

Dù ta xa cách đã mười năm

Tình kia anh vẫn còn gìn giữ

Hy vọng ngày nên nghĩa trăm năm


Có những mối tình thành huyền thoại

Nên đời ca ngợi mãi tình yêu

Không ai có thể quên người cũ

Nếu đã từng thương rất chân thành


Tình dù dang dở lòng vẫn nhớ

Suốt cả một đời ôm nỗi đau


Chỉ là không thể nào quên

Chỉ là phải nhớ mãi em một đời

Chỉ là thương một em thôi

Chỉ là anh phải cả đời nhớ em


Tình yêu đẹp lại thường dang dở

Nên ở đời có lắm vần thơ

Ai cũng mộng lâu đài tình ái

Nhưng cuối đời lại sống bơ vơ


Không ai biết đời mình phía trước

Thế cho nên cứ cố gắng mơ

Xong than vãn đời là bể khổ

Khi biết rằng đời chẳng giống mơ


Có một mối tình đã thành thơ

Bởi chàng thi sĩ lắm mộng mơ

Yêu người đến mức cuồng si mãi

Tỉnh ra mới thấy rõ là khờ


Chúc em ngày mới bình an nhé

Dù ta không gặp hay im lặng

Anh vẫn thương em như ngày nào

Thôi đành như vậy em yêu nhé.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2022

ÁC KHẨU

 

Mồm mình thích của ngon vật lạ

Nên phát ngôn cũng phải thơm tho

Lời nói không mất tiền mua

Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau


Đừng có thói điêu ngoa xảo trá

Mở miệng gia giá họa cho người

Đời ta chắc đã hơn ai

Soi mình kỹ lại xong rồi phát ngôn


Gieo ác khẩu sẽ ngày trả giá

Không đời ta thì sẽ con ta

Đừng nên ác với người ta

Bởi ai cũng có lúc mà làm sai


Người ta khó chớ đừng giễu cợt

Rồi mai đây ai giễu cợt ta

Trao nhau tình cảm chan hòa

Những lời thân ái mới là yêu thương


Cay độc quá một đời ắt khổ

Chắc khổ luôn bởi nghiệp trùng trùng

Tu thân, rèn tính bao dung

Tích đức để có phúc hồng trời ban


Đời vỗn dĩ nó là bể khổ

Càng khổ đau càng biết thương nhau

Đừng nên gieo rắc đớn đau

Để cho đau đớn thêm đau cuộc đời


Chẳng ai ác mà đời hạnh phúc

Vốn xưa nay bạo phát bạo tàn

Thương người như thể thương thân

Đạo trời luôn rất công bằng xưa nay.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2015

MÙA XUÂN BÊN NHAU

 

Ta gặp nhau lúc mùa xuân vừa đến

Trời Sài Gòn rực rỡ ánh nắng vàng

Em thơ ngây trong sáng rất đoan trang

Thùy mỵ lắm, nết na và duyên dáng


Ta bên nhau đi dạo phố Sài Gòn

Trời xuân đẹp, nắng bềnh bồng trên tóc

Em nhìn anh thẹn thùng và e ấp

Đôi mắt trong chưa từng khóc vì yêu


Ta bên nhau không biết đã bao chiều

Cứ quấn quýt không rời xa nửa bước

Trong mỗi người đã thầm bao nguyện ước

Ta cùng nhau xây một mái gia đình


Mùa xuân này chỉ còn lại mình anh

Đi giữa phố Sài Gòn trong cô quạnh

Bao nhiêu năm hai ta từng xa cách

Xuân năm nào anh cũng nhớ về em


Em nơi đó chắc là không còn nhớ

Bởi trái tim từng đã tổn thương nhiều

Bao đêm khóc vì tình yêu dang dở

Tủi thân cho số phận thật khổ đau


Anh từng nói đời không biết trước đâu

Nên mọi thứ ta đừng nên tính trước

Trời mà cho thì mơ gì cũng được

Bằng không là mọi thứ chỉ là mơ


Xuân năm nay anh cũng lại làm thơ

Để ôn lại một mối tình đau khổ

Thương một người mà không đến được

Khiến cả hai đau đớn suốt một đời.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2019



BỠ NGỠ

 

Dù sao ta đã thương nhau

Đoạn nhân duyên ấy khởi đầu éo le

Đắng cay và lắm ê chề

Nhưng nó minh chứng hai ta thật lòng


Dù ai đàm tiếu lung tung

Nhưng ai cũng biết ta từng thương nhau

Chẳng qua cách nghĩ khác nhau

Mỗi nhà mỗi cảnh làm sao giải bày


Mình chưa từng nói chia tay

Cũng chưa từng hẹn lại ngày gặp nhau

Cả hai ôm một nỗi đau

Không ai mà biết về sau thế nào


Ra sao thì có làm sao

Thôi thì cứ tới lúc nào hẵng hay

Anh đây lý số bậc thầy

Nhưng tình anh lại tính sai hoàn toàn


Mới hay hai chữ Nhân Duyên

Không ai mà biết nó gieo kiểu gì

Để mình gặp gỡ làm chi

Gặp rồi ta chẳng còn gì với nhau


Thà đừng tiếp xúc buổi đầu

Nhưng mà chắc phải gặp nhau thế rồi

Hay là do bởi ý trời

Oan gia trái chủ nhiều đời gặp nhau


Thôi đành chấp nhận nỗi đau

Kẻ thương, người phụ chứ sao bây giờ

Anh xin mang tiếng xấu xa

Để em tiếng tốt cho nhà em vui.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

NGƯỜI XƯA NĂM ẤY

 

Người xưa lẳng lặng buồn ly biệt

Ta chỉ biết đau có một mình

Bây giờ cách mặt xa lòng thật

Tình kia chắc cũng hết dư âm


Chắc em luôn nghĩ anh bội bạc

Đã phụ tình em tháng năm dài

Hay là em đã thương anh quá

Nên phải âm thầm ôm nỗi đau


Đau khổ vì tình là có thật

Bởi mình đã trải suốt nhiều năm

Cứ tưởng người xưa bi quan quá

Ai ngờ ta lụy lại còn hơn


Tình yêu luôn đẹp từ muôn thuở

Chỉ tại lòng người luôn đổi thay

Tình nào có phải gieo đau đớn

Người tự làm đau với người thôi


Người mười năm trước thương anh lắm

Cô ấy đẹp như một Thiên Thần

Tấm lòng chung thủy như ngọc sáng

Từng hứa rằng thương chỉ mình anh


Em đừng lầm tưởng anh bi lụy

Là để hai ta nối lại tình

Anh thương người của mười năm trước

Chứ chẳng phải người của hôm nay


Lòng anh sâu thẳm em khó hiểu

Nhưng trái tim anh rất chân thành

Đã thương là sẽ thương mãi mãi

Kiếp này cho đến những kiếp sau


Nói thì em nghĩ anh nói khoác

Bởi em chỉ thích vẻ bề ngoài

Sống bằng cảm xúc trong chốc lát

Trái tim trinh trắng bị lu mờ.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2024

VỀ ĐÂU ?

 

Đường đời muôn nẻo về đâu

Ai đau ai phải u sầu vì ai

Ai trao nhân nghĩa cho ai

Ai đau đớn bởi vì ai chưa nào

Ai từng hứa hẹn ngọt ngào

Ai từng chịu đựng nỗi đau âm thầm

Ai yêu ai quý bản thân

Ai thương ai giống người thân của mình

Ai từng bạc nghĩa bạc tình

Ai cho ai phút yên bình bên ai

Ai nào ai có biết ai

Ai kia ai biết có ai không nào

Ai làm ai phải làm sao

Ai còn có nhớ ai nào trong tim

Ai trao ai những niềm tin

Ai quay lưng dứt bỏ tình của ai

Ai nào ai chẳng có ai

Ai thì cũng có một ngày giống ai

Hoang hôn đỏ, lá vàng bay

Chiều quê tẻ nhạt, một ngày qua nhanh

Ai luwu luyến, ai nhớ tình

Ta đi lặng lẽ, người nhìn nơi xa

Tình ngày đó, nghĩa trong ta

Người còn có nhớ, ta thời không quên

Đêm đưa tiến, phố tắt đèn

Bàn tay em ấm, nồng nàn tình yêu

Trăng buồn tẻ, hồn cô liêu

Em rơi nước mắt, ta nhiều đắng cay

Cách xa mười mấy năm nay

Biết bao giờ mới có ngày gặp nhau

Biết em đang ở nơi đâu

Sao em không nhắn một câu, anh chờ

Cuộc đời như một giấc mơ

Ta u minh nên cứ mơ với đời

Nguyện yêu thương chỉ một người

Đời ta phó mặc cho trời đẩy đưa

Ai mà chẳng có giấc mơ

Người mơ một kiểu nên mơ rất nhiều

Mơ nhưng sẽ được bao nhiêu

Mỗi người một cách, bao nhiêu là tùy

Còn mơ hãy cứ mơ đi

Mơ cho ta thấy đời là giấc mơ

Ta mơ để gặp nàng thơ

Ta mơ nối lại tình xưa với nàng.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020

SỨC MẠNH VÔ HÌNH

 

Tình yêu nếu bị xem thường

Người đó phải chịu đau thương trong đời

Nghĩ tình là một trò chơi

Tình nó sẽ quật cho đời te tua


Tình yêu không có thể đùa

Nên đừng thề thốt khi chưa thật lòng

Đừng gieo cho những hoài mong

Để người tưởng thật ngóng trông cả đời


Tình là tình của con người

Tình là nhân cách con người của ta

Một lời thề lỡ thốt ra

Trời cao chứng giám khó mà chạy đâu


Tình là chung thủy làm đầu

Sang, hèn không thể chia câu ước thề

Ai yêu mà phụ người ta

Cuộc đời người đó chẳng ra cái gì


Ngày nay người dễ chia ly

Bởi người thường nghĩ tình là vu vơ

Bản thân mình mới cần lo

Hơi đâu phải khổ, phải đau vì tình


Tình yêu nó rất tâm linh

Nó không đơn giản là tình lứa đôi

Nợ duyên se bởi ông trời

Nó sẽ theo suốt cuộc đời của ta


Tình yêu đẹp tựa muôn hoa

Ngàn năm có lắm bài ca ái tình

Rồi ai dám ở với mình

Khi ta từng đã phụ tình khi yêu


Yêu đừng tính toán chi nhiều

Bởi vì tính toán thì yêu làm gì

Dám yêu dám chịu sợ gì

Đời ta ta quyết thế thì mới nên


Yêu đừng suy nghĩ sang hèn

Bởi tình nó chẳng sang hèn với ai

Đã yêu là trọn một đời

Người mà như vậy là người biết yêu.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020

NGƯỜI ĐAU, TA ĐAU

 



Khi người đã muốn rời đi

Ta đừng níu kéo làm gì mất công

Bởi vì người đã mở lòng

Để cho người khác vào trong cuộc đời


Ta buồn chỉ khổ ta thôi

Bởi người cũng đã bỏ rơi ta rồi

Tình kia là cảm xúc thôi

Làm gì có chuyện cả đời bên nhau


Người đi người chắc cũng đau

Tại ta chưa tốt nên đau lòng người

Người đau, người phải buông thôi

Người tìm người khác giúp người hết đau


Tiếc thì cũng được gì đâu

Đau thì đau đấy nhưng đau làm gì

Dù sao người cũng rời đi

Nhưng ta thương mãi bởi vì ta yêu


Người ta cũng đã từng yêu

Nhưng ta chưa đủ tình yêu cho người

Thủy chung là chuyện xa vời

Ngàn vàng mới đổi được lòng thủy chung


Ta nghèo vui với ánh trăng

Sao mà dám mộng chung đường cùng ai

Không chung đẳng cấp thế rồi

Tình dù có đẹp cũng ngày biệt ly.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2022

NGHIỆN QUÁ KHÓ BỎ

 

Nhiều khi buồn quá hóa rồ

Rượu trắng cứ uống tồ tồ sáng trưa

Dù là trời nắng hay mưa

Ngày nào cũng uống chẳng chừa hôm nao


Rượu này tiền có mấy hào

Bạn khuyên đừng uống, bạn bao bia thùng

Rượu giả uống dễ bị khùng

Nó phá nội tạng, bệnh gan hại người


Mình nghe bạn nói mới cười

Rằng rượu đã ngấm vào người tôi lâu

Uống hoài nào thấy gì đâu

Bữa nào không uống bắt đầu tay run


Uống vào tay lại hết run

Càng uống càng thấy tâm hồn lên cao

Rượu cay nhưng vị ngọt ngào

Nó ngon hơn biết là bao vị đời


Say vào hồn sẽ vui chơi

Tâm tư bay bổng lên trời cùng trăng

Ngâm thơ bên cạnh chị Hằng

Kể cho chị biết vè nàng thơ xinh


Đớn đau cho một mối tình

Tình đời, tình nghĩa với tình của em.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2021

ĐẠI CHIẾN VẠN KIẾP

 

Quân Nguyên đánh ải Nội Bàng

Chia làm sáu mũi tấn công bất ngờ

Quân Trần vỡ trận thua to

Tướng Trần Hưng Đạo lui về tuyến sau

Biên cương máu nhuộm một màu

Xác người xếp lớp lên nhau chồng chồng

Cả vùng trời nước mênh mông

Con sông dòng suối máu hồng loang loang

Nhân dân khiếp vía kinh hoàng

Vó ngựa giày xéo tan hoang ruộng đồng

Quân Nguyên ỷ thế người đông

Hành quân càn quét không ngừng ngày đêm

Quê hương đang cảnh yên bình

Bỗng chốc tai họa lửa binh bao trùm

Giặc đi tàn sát lung tung

Trăm họ chịu cảnh hãi hùng tóc tang

Tướng Trần nhiều kẻ ra hàng

Người dân phải trốn vào hang trong rừng

Đúng là thảm cảnh đau thương

Giặc muốn dân Việt hết đường sinh sôi

Tù và vang dậy núi đồi

Vó câu rầm rập ôi thôi kinh hoàng

Hai vua lòng dạ ngổn ngang

Lo cho vận nước muôn ngàn khó khăn

Giặc Nguyên di chuyển rần rần

Núi rừng vang dậy tiếng quân reo hò

Tù và vang tiếng tu tu

Chẳng khác tiếng vọng về từ cõi âm

Vó câu dồn dập rầm rầm

Phá tan mọi thứ khi quân tiến vào

Thoát Hoan ra vẻ tự cao

Ông cho dựng trại rồi vào việc ngay

Rằng đại quân đã đến đây

Thăng Long chắc sẽ vài ngày đến nơi

Mùa này mát mẻ khí trời

Toàn quân hãy tạm nghỉ ngơi ít ngày

Đưa nhanh bản địa đồ ngay

Để xem trận địa chúng bày ra sao

Thăng Long không có lũy cao

Nhưng mà sông lớn làm hào vây quanh

Trại Trần ở sát kinh thành

Chúng đang co cụm xung quanh sông này

Ô Mã Nhi hãy qua đây

Ông dẫn binh đến chỗ này tấn công

Quân Trần chúng khá là đông

Phòng tuyến hầu hết ven sông thế này

Thủy binh ông rất là hay

Bạt Đô dũng sỹ phen này lập công

Đây là ấn tín tiên phong

Quân ba mươi vạn do ông dẫn đầu

Tôi đi hậu thuẫn phía sau

Chúng ta sẽ hẹn gặp nhau trong thành

Ô Mã Nhi về quân doanh

Kiểm điểm binh mã tiến hành xuất binh

Sông Thao cho đến Chí Linh

Tướng Trần Hưng Đạo dàn binh đối đầu

Hai bên do thám lẫn nhau

Phòng tuyến Vạn Kiếp bắt đầu dựng lên

Lũy cao lấy đất làm nền

Chông tre cắm dọc theo triền con sông

Thủy binh dàn trận giữa dòng

Các cánh phối hợp hiệp đồng với nhau

Quân Nguyên đánh phá tuyến đầu

Bọn chúng đổ bộ đánh vào Bình Than

Quân Trần gặp chút khó khăn

Bởi giặc rất mạnh hung hăng vô cùng

Kỵ binh bọn chúng vẫy vùng

Cung thủ Mông Cổ tấn công kinh hoàng

Hai bên đánh giết rất căng

Quân Trần anh dũng chẳng màng hiểm nguy

Giặc không đánh chiếm được gì

Nhưng mà thiệt hại quân ta rất nhiều

Nghê Thuận khinh địch tự kiêu

Tự dẫn quân bộ đánh vào Lưu Thôn

Quân Trần mai phục trong thôn

Cung thủ tiêu diệt hoàn toàn quân Nguyên

Nghê Thuận bị trúng đầy tên

Tướng giặc chết ở sát bên bến thuyền

Ô Mã Nhi đã hay tin

Ông ta nổi giận phát điên cả người

Xua quân ra đánh mọi nơi

Hai bên máu chảy đầu rơi rợn người

Kỵ binh Mông Cổ ngược xuôi

Bọn chúng áp đảo liên hồi quân ta

Bộ binh đánh sáp lá cà

Máu me tung tóe thật là dã man

Người lòi ruột, kẻ phơi gan

Đầu lìa khỏi xác, máu phun như vòi

Inh tai tiếng ngựa, tiếng voi

Máu chẳy chẳng khác sông dài đỏ au

Kẻ hàng tướng cúi gục đầu

Trang hào kiệt chết ngẩng cao kiêu hùng

Quân Nguyên đánh giết đến cùng

Hai bên cứ thế đánh không có ngừng

Ô Mã Nhi điều thêm quân

Na Khai nhận lệnh đánh vòng ra sau

Kỵ binh gợn sóng nối nhau

Cung thủ xã tiễn thẳng vào quân ta

Thủy quân Trần đánh thốc ra

Đổ bộ tiếp viện quân ta trên bờ

Câu liêm cùng với thừng to

Mục tiêu nhắm đánh chính là kỵ binh

Giặc Nguyên bị rối đội hình

Bởi vì chiến mã bị mình chặt chân

Ngoài ra bị lọt hố chông

Bọn chúng hoảng sợ không còn hung hăng

Ô Mã Nhi vẫn kiêu căng

Lệnh cho quân sỹ xung phong đánh bồi

Tôn Đức Lâm kéo tới nơi

Hỗ trợ quân kỵ đẩy lui quân Trần

Hai vua ở đất Thăng Long

Điều thêm thuyền chiến xuôi dòng cứu nguy

Tình hình có vẻ khác đi

Quân Nguyên bọn chúng tiến về rất đông

Ngày đêm liên tục tấn công

Rất nhiều phòng tuyến quân Trần phải lui

Tin về cấp báo liên hồi

Quân ta thất bại nhiều nơi, chết nhiều

Quốc Công Tiết Chế đăm chiêu

Tình hình có vẻ theo chiều khác đi

Ông lên kế hoạch rút về

Giữ vững phòng tuyến gần kề Thăng Long

Thoát Hoan lệnh tổng tấn công

Thần pháo Tây Hạ bắt đầu phát huy

Đá bay vùn vụt thị uy

Chiến thuyền trúng đạn tức thì chìm ngay

Chiến lũy dù đắp đất dày

Cũng không chịu nổi đạn này được lâu

Rất nhiều đồn bót hàng đầu

Bị pháo Tây Hạ bắn vào vỡ tung

Hỏa dược bốc cháy phừng phừng 

Doanh trại bị cháy sạch không còn gì

Quốc Công ra lệnh rút đi

Quân Trần cấp tốc chạy về bến sông

Chiến thuyền đợi sẵn giữa dòng

Bè tre cập bến chuyển quân lên thuyền

Thoát Hoan cho đổ bộ lên

Truy đuổi các hướng quân Trần rút lui

Hai vua biết chuyện ngậm ngùi

Rằng ta chuẩn bị thêm mười vạn quân

Tại sao lại đánh nửa chừng

Để cho tướng sĩ ba quân bỏ mình

Quốc Công rằng phải lui binh

Bảo toàn lực lượng để giành trận sau

Quan Gia phải bỏ thành mau

Thần ra cản hậu chặn đầu quân Nguyên

Hai vua phải gấp lên thuyền

Quân lương chuyển đến Thiên Trường thật nhanh

Thoát Hoan sắp đánh kinh thành

Nếu như chậm trễ, tình hình khó ra

Mọi người tiễn biệt khóc òa

Rằng là lăng miếu vua cha trong thành

Lỡ như chúng phá kinh thành

Tội này ta sẽ ô danh đời đời

Quốc Công liền nói phải lui

Nếu không chết hết không ai ngăn thù

Hận này ta nhớ ngàn thu

Chết rồi ai sẽ báo thù cho ta

Trong cơn nguy biến sơn hà

Bại, thành do ở Quan Gia lúc này

Đành thôi ngậm đắng nuốt cay

Mọi người phải quyết định ngay muộn rồi

Bây giờ hãy để cho tôi

Điều quân cản hậu để Người rút đi

Quân Nguyên kéo đến tức thì

Tất cả cách cánh hướng về Thăng Long

Thoát Hoan hồ hởi trong lòng

Rằng là phải bắt vua quan nhà Trần

Hai bên đối diện mặt sông

Quân Nguyên bắn pháo tấn công sang bờ

Thủy binh dùng chiến thuyền to

Chở các cung thủ bắn vô các đồn

Quân Trần liên tiếp phản công

Hai quân thế trận cứ giằng co nhau

Mấy ngày liên tục đối đầu

Quân Nguyên chưa có cách nào qua sông

Quân dân rời khỏi Thăng Long

Hai vua quyết định bỏ không thành trì

Mọi người lặng lẽ rút đi

Ai cũng nuốt lệ chia ly ngậm ngùi

Quân Nguyên vẫn đánh các nơi

Quân Trần cầm cự nhiều ngày trôi qua

Mọi người đã rút đi xa

Quốc Công ra lệnh quân ta lui dần

Lệnh truyền đến các trại quân

Trong đêm phải rút không cần đánh nhau

Thế là chiến dịch bắt đầu

Chiến công lưu mãi về sau muôn đời.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2004



KHÔNG DÁM YÊU


Tình xưa nghĩa cũ vẫn còn

Ta nào có dám mở lòng yêu ai

Dù cho người có bên ai

Ta vẫn ở vậy thương người mà thôi


Nhân duyên tuy đứt đoạn rồi

Nhưng đây là mối tơ trời đã se

Người không hề có phụ ta

Nên ta không thể vì ta phụ người


Chắc đây là số phận thôi

Chứ không ai muốn chuyện này xảy ra

Tình người luôn ở trong ta

Chắc người vẫn giữ tình ta trong người


Ai thương ai ở trong đời

Chỉ người mới biết là người thương ai

Tình yêu không có hề sai

Nên dù dang dở không ai lỗi gì


Cuộc đời phút chốc là chi

Quan trọng ta để lại gì mai sau

Còn tình ta mãi còn nhau

Còn thương ta sẽ nhớ nhau cả đời


Ta thương người lắm người ơi

Nếu như người hiểu những lời của ta

Vui gì dang dở tình ta

Cười gì khi chỉ mình ta nhớ người


Người không biết sống vì người

Nên người phải khổ vì người ta thôi

Ta buồn vì nhớ thương người

Nên ta cũng khổ vì người thương ta


Ta vì người đã thương ta

Người vì ta mới thương ta hết lòng

Cả hai ta đớn đau lòng

Bởi hai ta đã thật lòng thương nhau.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020

TÌNH YÊU DƯỚI ÁNH TRĂNG

 

Chúng mình nhìn nhau nhé em

Để ánh trăng thèm tình của đôi ta

Cầm tay nhau hứa không xa

Nghĩa tình sẽ mãi mặn mà nồng sâu

Biết em chỉ mới tình đầu

Anh đã u sầu mấy mối tình xưa

Trải qua lắm trận gió mưa

Gặp em anh tỉnh như vừa ốm qua

Anh xin tặng em món quà

Chút để gọi là bày tỏ tâm tư

Chắc rằng em đã xem thư

Tình anh đã nói trong thư hết rồi

Em hãy ngồi xuống đi thôi

Mình uống trà rồi ăn bánh nướng nha!

Trà bắc vị rất đậm đà

Bánh thơm ngon lắm chúng ta dùng nào

Anh yêu em, em nghĩ sao

Dù có thế nào anh cũng nói ra

Tình cảm giữa hai chúng ta

Chắc có thể là duyên nợ khiến xui

Sao mà em lại không vui

Hay là em tủi, em buồn anh chăng

Có gì hãy cứ nói thẳng

Chỉ anh cùng với lại trăng biết à

Em bản tính rất thật thà

Việc nhà chăm chỉ, nết na lại hiền

Siêng năng cố gắng kiếm tiền

Có chí cầu tiến rất là đảm đang

Mình gặp nhau cũng trái ngang

Anh lại vội vàng nói tiếng yêu đương

Biết rằng em có mến thương

Nhưng bởi con đường mình lại không chung

Say rượu , anh nói lung tung

Em phải ngại ngùng khéo né tránh anh

Anh xin lỗi em chân thành

Thật sự tình đã chỉ dành cho em

Hôm nay, anh đến gặp em

Chỉ để nói tiếng yêu em thôi à

Thật ra chuyện của chúng ta

Anh cũng biết là sẽ chẳng đến đâu

Em cũng đừng quá âu sầu

Chớ nên suy nghĩ lo âu làm gì

Trung Thu ta cứ vui đi

Trăng đẹp như thế mấy khi trong đời

Anh và em ngồi đây chơi

Ta ngắm mây trời, ăn bánh cùng trăng

Trên kia nếu có chị Hằng

Chắc chị hiểu rằng anh rất yêu em

Trông kìa cả đám trẻ em

Chúng đang hồ hởi đi xem múa rồng

Phố ngoài kia cũng rất đông

Những chiếc đèn lồng mới đẹp làm sao

Trời trong, trăng sáng và cao

Dàn hoa Nguyệt Quế ngạt ngào toả hương

Người đi nhộn nhịp trên đường

Ta cũng ra đường chào đón Trung Thu

Bến Thành mình sẽ ngao du

Đồng Khởi, Nguyễn Huệ từ từ ngắm hoa

Bạch Đằng tản bộ dạo qua

Mình ngắm những toà cao ốc lung linh

Nay, anh trông em rất xinh

Mắt chan chứa tình , lắm nét vui tươi

Hình như em chưa có cười

Sao lại lặng người cứ mãi nhìn anh

Hay em lại giận dỗi anh

Nãy giờ chắc cũng do anh lắm lời

Nếu em không thích đi chơi

Hai ta nhìn trời thầm nguyện yêu nhau


-Tác giả: Nguyễn Duy Sac 23/09/2018 

THƯ TÌNH INTERNET

 

Em có biết không ?

Anh thương em nhiều lắm

Nhưng đôi khi phải tự dằn lòng

Anh không biết là tình đôi ta có thật

Tự nhiên giờ cứ thấy nhớ mong

Anh không biết nói sao được nhỉ

Hay là mình ảo tưởng có khi


Em có biết không ?

Chiều mưa to buồn lắm

Mưa trôi đi nhiều những nỗi buồn

Mưa như thể trời không bao giờ hết nước

Mưa cho buồn quán xá vắng tanh

Mưa tàn bạo dập vùi hoa lá

Mưa làm anh càng nhớ em nhiều


Em có thấy không ?

Hoa đang rơi nhiều lắm

Hoa bay đi theo nước mắt anh

Hoa tàn tạ dìm mình trong dòng nước ngập

Hoa bay như vừa vỡ cuộc tình

Hoa kia đâu nào có tội tình

Hoa gãy rụng vì mưa tàn nhẫn


Em này em ơi !

Nếu duyên ta không có

Tại làm sao mình quyến luyến nhau

Nhìn bỡ ngỡ ,ta cúi đầu khi đối mặt

Ngại ngùng khi xem những dòng tin

Cả đôi ta chắc đã có ý tình

Nhưng e ngại giữ lời chưa nói


Nguyen Duy Sac 2018

HẸN EM

 

Chén tình em cạn hết chưa

Anh còn đang vẫn mộng về người ta


Chén đời anh lắm xót xa

Anh không dám cạn để mà giành em


Chén tình chén nghĩa của em

Một đời anh phải nặng mang ơn người


Chén nào anh cũng chén rồi

Chỉ là chưa cạn hết thôi em à


Cạn xong là hết đời ta

Nên anh tiết kiệm từ từ chén thôi


Ngu sao cạn sạch tình đời

Cạn tàu ráo máng thì trời hại ta


Còn tình còn nghĩa còn ta

Còn em còn những mặn mà tình xưa


Tình ta nó mãi dây dưa

Đó là duyên phận kiếp xưa tạo thành


Em không hận, vẫn thương anh

Chẳng qua em chỉ lạnh lùng lặng im


Rồi duyên ấy lại khởi lên

Hai ta tự khắc sẽ tìm về nhau


Chẳng qua chưa biết lúc nào

Anh tin mình sẽ bên nhau trọn đời.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020


BÌNH TĨNH

 

Em ơi! Hờn giận làm chi

Đời vô thường lắm có gì bận tâm

Có gì tồn tại lầu bền

Có gì sẽ mãi ở bên ta hoài


Hôm nay ai có biết ai

Ngày mai có chắc có ai biết mình

Ta thương nhau bởi có tình

Tình là tự nguyện chính mình hiến dâng


Chúng ta vốn dĩ người dưng

Có tình ta mới đến gần được nhau

Em đau anh chắc không đau

Ta đau vì mối tình đầu dở dang


Em buồn duyên phận bẽ bàng

Anh nào hạnh phúc dễ dàng được đâu

Hai ta tình nghĩa nặng sâu

Không ai có lỗi với nhau em à


Còn đây tình của đôi ta

Còn đây năm tháng mặn mà yêu thương

Còn đây duyên nợ vấn vương

Còn đây khắc cốt ghi tâm cả đời


Em đi bằng nước mắt rơi

Anh đi bằng cả một đời đắng cay

Ai nào muốn chuyện thế này

Nhưng mà nó xảy ra như vậy rồi


Anh tin mình sẽ thành đôi

Anh tin ta lại sẽ ngồi bên nhau

Hai ta xum họp với nhau

Chúng mình hạnh phúc về sau đến già.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

TÌNH TA 1

 

Tình ta như dòng chữ

Chữ ngoằn ngoèo lung tung

Chữ cong, rồi chữ qoẹo

Chữ xiên xong lại xéo

Chữ méo rồi chữ tròn

Chữ to rồi chữ bé

Chữ nghiêng rồi chữ thẳng

Tình toàn chữ mà thôi

Chữ thì nhiều kiểu chữ

Tình có nhiều kiểu tình

Tình không phải là chữ

Chữ không thể là tình

Chẳng qua mình ví von

Tình ta như dòng chữ

Anh thích làm dấu chấm

Để nhấn nhá đời em

Điểm thêm cay và đắng

Nhấn chút ít đê mê

Chấm thêm nặng câu thề

Chấm để em nhớ mãi

Em sẽ là dấu phẩy

Cái này anh ví thôi

Em phẩy mấy làn môi

Đẩy đưa vài ánh mắt

Phẩy lửa lòng anh dậy

Đốt cháy hết tim em

Chúng ta cùng chấm phẩy

Câu cú sẽ thêm hay

Anh chấm xong em phẩy

Tình càng thêm ngất ngây

Cả ngày mình chấm phẩy

Hết chấm xong lại phẩy

Phẩy phẩy xong chấm cái

Tình mình thế mà hay

Chỉ suốt ngày chấm phẩy

Chấm phẩy suốt cả ngày

Tình mình thế mà hay

Anh chấm xong em phẩy

Câu văn càng thêm hay

Văn hay nhờ chấm phẩy

Tình mình cứ thế bay

Chấm phẩy xong chấm phẩy

Viết đến đây mỏi tay

Tạm thời ngưng chấm phẩy.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2014

NẶNG TÌNH

 

Chỉ có bấy nhiêu thôi

Tại sao ta buồn mãi

Thật không hiểu nổi mình

Chảng lẽ là định mệnh


Những gì mình đã trải

Vốn đã được an bài

Nó nằm trong số mệnh

Trên đường đời chúng ta


Dù biết là đau khổ

NHưng không tránh được đâu

Vì ta tránh một đoạn

Sẽ gặp đoạn khổ hơn


Cũng vì em chung thủy

Nên anh phải thương em

Ngoài kia bao cám dỗ

Anh cũng chẳng có them


Tình kia là duyên nợ

Không phải bởi ngẫu nhiên

Ai cố tình chia rẽ

Sẽ đau khổ cả đời


Đã thương sao dừng được

Dù đời có ra sao

Cứ kệ cho số mệnh

Tùy người đời nghĩ sao


Chữ thương đâu buông dễ

Bởi đó là nhân duyên

Đời này không có được

Ta lại chờ kiếp sau


Chữ tình gieo đau khổ

Nhưng ta vẫn nặng tình

Vì người thương ta vậy

Sao ta dám vô tình.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020

CỐ NHÂN NƠI ĐÂU ?

 

Tiếng tơ đồng vấn vương

Cung đàn buông réo rắt

Chữ tình ngót mười năm

Ta vẫn còn ôm mộng


Sóng đời xô đẩy mãi

Biết người có chờ ta

Trái tim ta vẫn nhớ

Tấm chân tình của ai


Này hỡi ánh trăng vàng 

Đêm nay ta cô quạnh

Bao dư âm thuở ấy

Cay khóe mắt đơn côi


Này hỡi thế nhân ơi

Chén tình kia ta say

Nhưng sao chưa uống cạn

Say bao giờ mới thôi


Lời nguyện xưa còn đó

Một đời mãi có nhau

Hỏi người còn có nhớ

Lữ khách mộng mơ sầu


Hơn mười năm cách biệt

Ta vẫn chờ tin nhau

Những đêm dài cô quạnh

Ta mơ nụ cười em


Này hỡi cố nhân ơi

Người đang ở nơi nào

Ta độc hành vạn lý

Người có đang cùng ai


Ôi chữ tình cay đắng

Ôi dòng đời đua chen

Ta có đang lạc mất

Hay đang tìm về nhau


Này hỡi cố nhân ơi

Ta chưa từng biết khóc

Nhưng nay chợt nhớ người

Bao nhiêu nước mắt rơi.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2020

KHÔNG HIỂU !

 

Em có hiểu tình là gì không vậy

Sao mà em lại cứ trách móc anh

Khi chưa yêu ao ước có nhân tình

Vào trong cuộc rồi vùi đầu khóc lóc


Tình là thứ lạ kỳ và quái đản

Dính nó rồi muốn dứt khó thoát ra

Thế cho nên thấy nó nhớ tránh xa

Yêu sẽ khổ làm đời ta bi luỵ


Nhiều khi ngẫm tình thật là nhảm nhí

Hờn với gen lại hết nhớ đến mong

Đang vui chơi bỗng thấy xốn xang lòng

Mình lo lắng cho một người vô cớ


Anh không phải thất tình đâu em nhé

Chẳng qua buồn vì đang nhớ người ta

Em không tin cứ thử yêu thì biết

Anh cam đoan em cũng giống thế thôi.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2016

TÌNH XƯA

 

Tình chưa hết nhưng mà nghĩa cạn

Ta nhìn nhau bốn mắt ngỡ ngàng

Thôi đành vậy hai người hai ngả

Em hãy quên một kẻ si tình


Này khoan đã anh còn lời cuối

Nhớ nghe em phải biết yêu mình

Đừng có bị tổn thương lần nữa

Anh sẽ buồn đến suốt trăm năm


Những kỷ niệm anh xin giữ lại

Vì dù sao ta cũng từng yêu

Em có thể quên đi cũng được

Để giữ lòng cho được bình yên


Anh nói vậy chứ lòng nào muốn

Tình nghĩa xưa anh để trong tim

Em cứ tìm hạnh phúc cho mình

Anh làm bạn với trăng cổ tích.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

TÌNH LÀ GÌ ?

 

Tình yêu nó có thật không

Tại sao người lại nặng lòng vì nhau

Xa nhau người sẽ đớn đau

Gần nhau lại thấy thương nhau vô cùng


Hai người không huyết thống chung

Ai đã kết nối họ cùng với nhau

Người này khóc, kẻ kia đau

Người hờn giận, kẻ theo sau dỗ dành


Nhớ người ta thức năm canh

Thương người ta cố hoàn thành công danh

Vì người ta quyết tranh giành

Thương người ta phải hiển vinh với đời


Tình kia ta tặng cho người

Chỉ cần người tặng nụ cười cho ta

Tình yêu khó hiểu thật mà

Hai người xa lạ thương nhau hết lòng.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

TÌNH TA CÒN MÃI 2

 

Tình em đó, anh luôn gìn giữ

Chưa một giây, một phút nào quên

Đời gian khó, anh nào có ngại

Chỉ lo mình sẽ phụ tình em


Dù năm tháng chúng mình xa cách

Nhưng anh không xa mặt cách lòng

Ngay những lúc chập chờn giấc ngủ

Anh vẫn mong em được bình an


Em cũng hiểu tình ta thắm thiết

Thế cho nên em vẫn thủy chung

Người không biết thường hay ý kiến

Khiến cho em đôi lúc yếu lòng


Em có rất nhiều người theo đuổi

Nhưng trái tim em vẫn thương anh

Chính vì vậy, anh luôn cố gắng

Để bản thân xứng đáng với em


Có đôi lúc hiểu lầm lời nói

Khiến cho mình có chút giận hờn

Nào đáng kể vì ta kiên định

Một tình yêu chung thủy sắt son


Hẹn em nhé, ngày ta hội ngộ

Chúng ta cùng nâng chén rượu nồng

Mình hạnh phúc xây gia đình nhỏ

Ta bên nhau đến hết cuộc đời.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2019

PHƯỢNG HỒNG YÊU

 

Phượng hồng luôn bí ẩn

Mưa nắng đời phong trần

Khổ đau thân tự chịu

Đời luôn thiếu tình yêu


Phượng đỏ hoa rực rỡ

Vui ánh mắt học trò

Vui tiếng ve gọi bạn

Tươi thắm tình học sinh


Phượng vẫn chỉ một mình

Mơ mộng những mối tình

Yêu trong mưa trong gió

Phượng tàn bị người khinh


Anh tặng em hoa phượng

Anh bày tỏ duyên tình

Em nghĩ anh yêu em

Anh chỉ yêu hoa phượng


Phượng hồng luôn lặng lẽ

Yêu rực cháy cuồng si

Yêu xong chẳng còn gì

Hoa tàn trong bay theo gió


Ai yêu Hoa phượng đỏ

Hồn bay bổng làm thơ

Yêu rồi buồn dang dở

Mùa hè hết giấc mơ.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

THƯƠNG THÂN MÌNH ĐƠN CÔI

 

Thành phố, chiều mưa thu

Hàng me buồn rười rượi

Anh nhớ em nhiều quá

Tách cà phê một mình


Tiếng nhạc buồn réo rắt

Những mối tình chia ly

Khổ đau và nước mắt

Anh buốt cả tim mình


Anh nhớ về kỷ niệm

Ngày chúng mình gặp nhau

Ký ức nào cũng đẹp

Tình bây giờ còn đâu


Bây giờ ta xa nhau

Biết khi nào gặp nhau

Em có nghe anh nói

Anh yêu em chân thành


Không thể nào giải thích

Chuyện tình của đôi ta

Thời gian trôi lặng lẽ

Chúng mình càng cách xa


Anh nhớ em nhiều quá

Những đêm tối một mình

Thương thân em quạnh quẽ

Thương thân mình đơn côi


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2017

TÌNH NAY

 

Chiều vương vất trên cành hoa phượng

Nắng chẳng buồn sưởi ấm con đường

Sài Gòn nhớ một người thương

Lang thang phố nhỏ trên đường mình ta


Sông gió lộng tàu chưa vào bến

Bến phà xưa giờ đã quên tên

Nhà cao san sát mọc lên

Một thành phố mới ở bên kia bờ


Bến Nhà Rồng chỗ xưa mình hẹn

Giờ lêu ngêu chỉ mấy ngọn đèn

Tình xưa một phút chợt nhen

Bỗng dưng nước mắt nó len ra ngoài


Trung thu chẳng tình xưa nghĩa cũ

Bánh dù ngon ăn cũng bằng thừa

Biết giờ em đã nghỉ chưa

Hay đang bận bịu say sưa việc làm


Trăng đang nhú một mình lặng lẽ

Còi tàu chờ lai dắt cứ vang

Lênh đênh một chiếc đò ngang

Dập dồn ngọn sóng, ngổn ngang nỗi lòng


Cầu Khánh Hội khách nào có hội

Xe ngược xuôi tất bật ngược xuôi

Tình xưa sao vẫn chưa nguôi

Tình nay lại chuỗi đắng cay kéo về


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

ĐƠN PHƯƠNG NHỚ

 

Yêu làm gì nữa, già rồi

Tình xưa một mối lo còn không xong

Tơ vương như mối bòng bong

Không quên đi được khiến lòng rối tinh


Yêu làm gì nữa khổ mình

Bởi vì người cũ ân tình chưa phai

Làm sao mình dám quen ai

Vì quen người mới là ta phụ tình


Kệ thôi, cái số của mình

Tới đâu thì tới, ai khinh thì tùy

Xem như mặc kệ nó đi

Có rượu để uống thế thì vẫn vui


Say vào ta cứ ngồi cười

Cười cho sảng khoái nụ cười của ta

Cười cho khuây khỏa tâm ta

Cười để quên hết là ta yêu người.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2021



THƠ TÌNH CỦA TÔI

 

Tôi không dùng thơ tán gái

Tôi làm thơ vì cô gái tôi yêu

Thơ tình mà không tình yêu

Là vần thơ sáo những điều vu vơ


Tình yêu cho tôi mộng mơ

Mặc dù tình chẳng có bờ để neo

Nhà thơ vật chất rất nghèo

Nhưng bao la những tình yêu trong đầu


Tôi nào có nói dóc đâu

Tôi yêu cô ấy đã lâu lắm rồi

Chỉ vì cô ấy xa tôi

Nên tôi phải ngồi bóng gió lung tung


Bạn bè tưởng tôi bị khùng

Nhưng nào có khùng bởi quá yêu thôi

Yêu người thì đâu có lỗi

Thế nào em cũng hiểu tôi thôi mà


Giờ em chưa tiện nói ra

Tập trung để mà lao động kiếm cơm

Vất vả gian lao hôm sớm

Nàng đâu để ý thằng bờm như tôi


Biết là biết chỉ thế thôi

Sẽ đến lúc rồi nàng nói yêu anh

Giờ tôi phải cố để dành

Góc trái tim nhỏ của anh cho nàng


Thế đó, tình vốn trái ngang

Đâu có dễ dàng mà đến bên nhau

Càng nhớ sẽ càng thêm đau

Hy vọng ta sẽ chung nhau đường đời.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

EM ƠI !

 

Em ơi! Anh vẫn đợi

Ngày em quay trở về

Mình nối lại tình ta

Dù cả đời vẫn đợi


Em ơi! Em đừng giận

Chuyện cũ đã qua rồi

Anh cũng buồn nhiều lắm

Nước mắt mỗi đêm dài


Em ơi! Tình mình đó

Anh vẫn mãi giữ gìn

Chưa phút nào sao lãng

Em luôn ở trong tim


Em ơi! Anh cũng hiểu

Em đã buồn nhiều lắm

Bởi vì anh kỳ lạ

Tâm tính không bình thường


Em ơi! Em yêu hỡi

Em chắc nghe anh nói

Nhưng em giận anh rồi

Nên em im lặng mãi


Em ơi! Tình ta đẹp

Giống như vạn câu thơ

Mối nhân duyên trời định

Của Ngọc Nữ, Kim Đồng


Em ơi! Em yêu ơi

Em hãy bình an nhé

Anh vẫn hoài nhung nhớ

Ngày đêm đợi em về.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020

TÌNH YÊU ĐANG TRỞ LẠI

 

Tình yêu đang trở lại rồi

Nhiều đêm mình ngắm xa xôi nhớ người

Thấy em đang nở nụ cười

Thấy em hờn dỗi nói lời yêu thương


Tình mình tuy đã đôi đường

Nhưng ta vẫn giữ yêu thương trong lòng

Nhiều đêm mình vãn nhớ mong

Anh luôn linh cảm em không quên mình


Còn duyên là vẫn còn tình

Xa lâu đến mấy vẫn tìm thấy nhau

Vì thương nhau quá nên đau

Vì thương nên mãi nhớ nhau cả đời


Tình ta sẽ nối lại thôi

Chúng mình trở lại như hồi xa xưa

Như chưa xa cách bao giờ

Như ta mới gặp lúc xưa lần đầu


Anh xem lý số từ lâu

Chúng ta duyên nợ từ lâu lắm rồi

Cho nên mình phải thành đôi

Biệt ly cũng chỉ ý trời bày ra.


Duy Sac 2022